Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, có những câu nói đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu, truyền lửa cho biết bao thế hệ cán bộ, chiến sĩ. Một trong những câu nói bất hủ ấy là:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Đó là lời hô của liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – người Chính trị viên Đại đội thuộc Trung đoàn 98, Sư đoàn 325.
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước bị chiến tranh tàn phá. Năm 1952, ông tình nguyện nhập ngũ, tham gia Quân đội nhân dân Việt Nam và nhanh chóng trưởng thành trong chiến đấu.
Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy, luôn gần gũi chiến sĩ và gương mẫu trong mọi nhiệm vụ.
Năm 1964, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ đánh trả các cuộc hành quân của đối phương.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến ác liệt, hỏa lực của đối phương bắn dữ dội khiến nhiều chiến sĩ gặp khó khăn trong việc giữ vững trận địa.
Đúng lúc đó, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Mặc dù máu chảy nhiều, ông vẫn không rời vị trí chỉ huy.
Nhìn thấy một số chiến sĩ còn do dự trước làn đạn dày đặc, ông dồn hết sức lực hô vang:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô đầy khí phách ấy đã tiếp thêm ý chí cho toàn đơn vị. Các chiến sĩ lập tức siết chặt đội hình, kiên cường chiến đấu và đánh lui nhiều đợt tiến công của đối phương.
Ngay sau đó, Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh trên trận địa.
Sự hy sinh của ông đã trở thành biểu tượng sáng ngời về tinh thần chiến đấu quả cảm của Bộ đội Cụ Hồ. Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" được lưu truyền rộng rãi, trở thành khẩu hiệu cổ vũ quân và dân cả nước trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.
Để ghi nhớ công lao của ông, nhiều trường học, đường phố, doanh trại quân đội trên cả nước mang tên Nguyễn Viết Xuân.
Năm 1965, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



