LIỆT SĨ – NHÀ BÁO HOÀNG KIM TÙNG: NGƯỜI GHI LẠI NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Hoàng Kim Tùng sinh ngày 15/8/1937, quê tại thôn Thượng Nghĩa, xã Cam Giang, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Ông là một trong những người con Quảng Trị đã lựa chọn con đường báo chí cách mạng, mang ngòi bút đến những nơi ác liệt nhất của chiến trường.
LIỆT SĨ – NHÀ BÁO HOÀNG KIM TÙNG: NGƯỜI GHI LẠI NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Hoàng Kim Tùng sinh ngày 15/8/1937, quê tại thôn Thượng Nghĩa, xã Cam Giang, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Ông là một trong những người con Quảng Trị đã lựa chọn con đường báo chí cách mạng, mang ngòi bút đến những nơi ác liệt nhất của chiến trường.
Năm 1965, ông vào chiến trường miền Nam, tham gia công tác tuyên truyền và báo chí. Trong những năm tháng chiến tranh, Hoàng Kim Tùng từng đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ, trong đó có công tác tại Đặc Khu ủy Quảng Đà và phụ trách Báo Giải phóng Quảng Đà, tiền thân của Báo Đà Nẵng ngày nay. Ông không chỉ viết báo mà còn trực tiếp sống, chiến đấu và làm việc giữa những vùng chiến sự khốc liệt.
Những trang viết của ông phản ánh chân thực cuộc sống, chiến đấu và tinh thần của quân dân trong những năm tháng chiến tranh. Qua những ghi chép còn được lưu giữ, có thể thấy hình ảnh một người làm báo tận tụy, cẩn trọng và giàu tình cảm với quê hương, đồng đội và gia đình.
Ngày 22/5/1972, khi địa điểm hoạt động của cơ quan bị lộ, máy bay B52 ném bom xuống khu vực đơn vị. Trận bom khiến 10 cán bộ, chiến sĩ hy sinh, trong đó có nhà báo Hoàng Kim Tùng. Ông được xác định đã hy sinh tại khu vực phía Tây Nam Đà Nẵng, khi cuộc chiến đang diễn ra vô cùng ác liệt.
Ông ra đi khi mới 34 tuổi, để lại phía sau gia đình, đồng đội và những trang viết còn dang dở. Đáng trân trọng, những tư liệu còn lại của ông, trong đó có bức thư cuối cùng gửi gia đình và cuốn sổ tay ghi chép, đã trở thành những chứng tích quý giá về một thế hệ nhà báo – chiến sĩ.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi liệt sĩ – nhà báo Hoàng Kim Tùng vẫn được nhắc nhớ như một người con Quảng Trị đã dành tuổi trẻ và sự nghiệp của mình cho đất nước.
Sự hy sinh của ông nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng, trong những năm tháng gian khổ nhất của dân tộc, có những người đã cầm ngòi bút thay cho vũ khí, ghi lại sự thật của chiến trường và sẵn sàng hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ.



