Liệt sĩ Nông Văn Mão – Người lính chiến trường miền Tây và ký ức được cháu Nông Văn Giang mang về quê nhà
Người lính của chiến trường miền Tây
Liệt sĩ Nông Văn Mão, sinh năm 1951, quê xã Phú Bình, Chiêm Hóa, Tuyên Quang. Ông là Binh nhất, chiến sĩ, thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 866.
Ngày 1 tháng 4 năm 1972, ông hy sinh tại chiến trường miền Tây.
Khi ấy, Nông Văn Mão mới khoảng hai mươi mốt tuổi.
Từ một miền quê của Chiêm Hóa, người thanh niên trẻ đã bước vào quân ngũ và đi đến một chiến trường xa. Đối với thế hệ hôm nay, việc di chuyển giữa các vùng miền có thể chỉ mất vài giờ. Nhưng trong những năm chiến tranh, hành trình của người lính là những ngày dài với rất nhiều gian khổ.
Hồ sơ ghi nơi an táng ban đầu của ông tại nghĩa trang mặt trận chiến trường miền Tây.
Đến nay, phần mộ liệt sĩ chưa được xác định.
Người đại diện thân nhân hiện nay là ông Nông Văn Giang – cháu, cư trú tại thôn Bắc Cá, xã Yên Lập.
Người cháu thuộc về một thế hệ sinh ra sau những năm chiến tranh khốc liệt. Cuộc sống mà thế hệ ấy được hưởng đã khác rất nhiều so với thời của người bác, người chú trong gia đình.
Nhưng sự khác biệt ấy càng làm nổi bật ý nghĩa của việc nhớ về quá khứ.
Nông Văn Mão không có cơ hội trở lại quê hương sau chiến tranh, không được chứng kiến những con đường mới, những ngôi nhà mới và sự đổi thay của vùng đất nơi mình sinh ra.
Nhưng tên ông vẫn còn trong gia đình.
Mỗi người thân hôm nay chính là một mắt xích để lịch sử ấy không bị đứt đoạn.
Không phải mọi người trẻ đều có thể nhớ chính xác tên đơn vị hay ngày hy sinh của người thân qua nhiều thế hệ. Vì vậy, việc những thông tin ấy được lưu giữ trong hồ sơ là vô cùng quý giá.
Nó giúp một người đã mất từ năm 1972 vẫn được gọi đúng tên, đúng quê hương, đúng đơn vị của mình.
Đó cũng chính là một hình thức tri ân.
Nông Văn Mão đã nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Hơn nửa thế kỷ sau, người cháu tiếp tục mang câu chuyện của ông trở về quê nhà. Mộ chưa tìm thấy, nhưng cái tên Nông Văn Mão vẫn còn sống trong ký ức của gia đình.



