Liệt sĩ, nữ giáo viên Lê Thị Thiên
Nhà giáo, liệt sĩ Lê Thị Thiên sinh năm 1945 tại ấp Bà Bèo, xã Mỹ Phước Tây, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, là con thứ 6 trong gia đình. Bố chị là ông Lê Văn Như, mẹ là bà Nguyễn Thị Hò. Cả hai ông bà đều có nhiều công lao trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước và được Nhà nước ghi công với Huân chương Kháng chiến hạng Ba. Ông bà đã lần lượt tiễn đưa những người con yêu dấu của mình lên đường chiến đấu, trong đó có 2 người không trở lại. Đó là liệt sĩ Lê Văn Tính và nhà giáo, liệt sĩ Lê Thị Thiên.
Lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo của vùng sông nước miền Tây, sớm chứng kiến cảnh càn quét, bắn giết, đánh đập của Mỹ ngụy, trong lòng cô gái Lê Thị Thiên sớm nhen nhóm ý thức phản kháng và lòng căm thù quân xâm lược. Có lần đi học về, cô tận mắt thấy cảnh lính Mỹ đánh đập cha mẹ mình ngay tại nhà để buộc ông bà khai ra nơi ẩn náu của cán bộ cách mạng .
16 tuổi, Lê Thị Thiên nổi tiếng là một cô gái xinh đẹp và học giỏi trong vùng. Bà con lối xóm, bạn bè đều rất yêu quý. Tuy vậy trong lòng chị luôn nung nấu một quyết tâm lên đường đánh Mỹ để trả thù cho gia đình, làng xóm, quê hương.
Ngày 8/2/1962, khi vừa 17 tuổi, Lê Thị Thiên xung phong lên đường nhập ngũ. Sẵn có kiến thức, chị được cử đi học hoàn thành chương trình phổ thông. Tháng 12/1962, chị được điều động về một đơn vị ở miền Đông. Từ đây chị say sưa công tác và hàng ngày vẫn tranh thủ thời gian để ghi nhật ký. Cuốn nhật ký “Thế hệ Hồ Chí Minh” ra đời từ đây.
Tháng 5/1964, Lê Thị Thiên được gọi về Trung ương Cục học lớp sư phạm tại trường Giáo dục Tháng Tám, khóa 2. Trong 9 tháng học ở trường, Thiên đã miệt mài học tập tiếp thu kiến thức để ra trường truyền dạy cho cán bộ chiến sĩ.
Tháng 2/1965, sau khi tốt nghiệp, trở lại chiến trường hoạt động, chị đã đem hết tâm huyết của mình vào công tác giảng dạy và sẵn sang cầm súng chiến đấu. Hình ảnh người nữ giáo viên đầu đội mũ tai bèo, miệng cười tươi, bên mình cài lựu đạn trong tư thế sẵn sàng đánh địch còn đậm mãi trong tâm trí các giáo viên, học viên thời ấy.
Ngày 10/10/1966, trong một trận vây ráp của địch, Lê Thị Thiên đã cầm súng chiến đấu. Trận chiến không cân sức, cô giáo Lê Thị Thiên đã anh dũng hy sinh trong tư thế của người chiến sĩ. Máu của chị đã nhuộm đỏ thêm màu đất miền Đông.
Sau khi chị hy sinh, gia đình được nhận giấy báo tử, nhưng không biết hài cốt của chị ở đâu. Đó là nỗi trăn trở của người thân liệt sĩ từ thời chiến đến thời bình.


