Liệt sĩ Phạm Công Thịnh
Liệt sĩ Phạm Công Thịnh
Ở thị trấn Chũ, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, có một người con đã đi trọn những năm tháng cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ – liệt sĩ Phạm Công Thịnh.
Sinh năm 1954, anh lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh đã bao trùm lên từng mái nhà, từng con đường quê. Tuổi thơ của Thịnh không có nhiều êm đềm, nhưng lại đầy ắp tinh thần kiên cường của người dân vùng trung du. Anh sớm hiểu rằng đất nước muốn có hòa bình thì phải có những người sẵn sàng hy sinh.
Năm 1972, khi vừa tròn mười tám tuổi, Phạm Công Thịnh nhập ngũ. Anh được rèn luyện và trưởng thành trong quân đội, mang quân hàm Thượng sĩ, thuộc đơn vị KB4. Trong mắt đồng đội, anh là người chững chạc, nghiêm túc, luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết.
Những năm 1974–1975, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn quyết liệt. Các đơn vị dồn sức cho những trận đánh then chốt, chuẩn bị cho ngày toàn thắng. Tại chiến trường Tuyên Nhơn, nơi bom đạn vẫn còn cày xới, Thượng sĩ Phạm Công Thịnh cùng đơn vị tham gia nhiều trận chiến đấu ác liệt.
Ngày 13 tháng 1 năm 1975, trong một trận đánh căng thẳng, anh đã anh dũng hy sinh khi đang trực tiếp chiến đấu. Anh ra đi chỉ vài tháng trước ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Ở tuổi hai mươi mốt, tuổi đời còn rất trẻ, anh đã gửi lại nơi chiến trường tất cả những ước mơ của mình.
Tin báo tử được gửi về gia đình từ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Nỗi đau mất mát là không gì bù đắp, nhưng giữa những giọt nước mắt là niềm tự hào – người con của Lục Ngạn đã góp phần vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.
Khi mùa xuân năm 1975 đến, đất nước trọn niềm vui thống nhất. Trong niềm vui ấy, có bóng dáng của những người như Phạm Công Thịnh – những người đã ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa hòa bình.
Hôm nay, giữa những đồi vải xanh tươi của thị trấn Chũ, tên anh vẫn được nhắc đến với sự kính trọng. Sự hy sinh của anh là một phần của bản hùng ca dân tộc – nơi tuổi trẻ đã hóa thành bất tử để Tổ quốc được trường tồn.



