Thân nhân liệt sĩ, người có công

Liệt sĩ Phạm Hữu Tý

Liệt sĩ Phạm Hữu Tý

Quảng Trị02/04/2026Trương Anh Dũng (Đoàn cơ sở Thuế tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi nhà nhỏ rợp bóng cau ven dòng Kiến Giang ở xã Phong Thủy, người anh trai của liệt sĩ Phạm Hữu Tý run run thắp nén nhang lên bàn thờ người em út. Làn khói mỏng manh cuộn lên, mang theo ký ức đằng đẵng của gia đình suốt mấy mươi năm qua. Những cán bộ trẻ đến thăm nhà thường lặng đi khi nhìn thấy kỷ vật hiếm hoi còn sót lại trên ban thờ: Một mảnh giấy báo tử ố vàng và bức chân dung người lính hải quân mang nụ cười tuổi đôi mươi rạng rỡ.

Giọng người anh chùng xuống khi kể về ngày xóm nhỏ nhận hung tin từ biển xa. "Chú Tý đi dạo nớ mới ngoài hai mươi, cái tuổi đẹp nhất đời người, bao nhiêu hoài bão còn đang dang dở," ông bùi ngùi vuốt ve mép khung ảnh. Rạng sáng ngày 14/3/1988 ấy, tại bãi đá Gạc Ma, Tý cùng những đồng đội đã đối mặt với hỏa lực áp đảo của kẻ thù. Không có công sự, không có vũ khí hạng nặng, khi giặc hung hãn xông lên cướp cờ, những chàng trai trẻ ấy đã lao xuống dòng nước lạnh buốt. Họ siết chặt tay nhau, dùng chính những lồng ngực thanh xuân của mình kết thành một bức tường người che chắn cho lá cờ Tổ quốc. Người em trai hiền lành từng ngụp lặn trên khúc sông quê, nay đã vĩnh viễn hóa thân vào trùng khơi, lấy máu nhuộm đỏ rạn san hô để khẳng định cột mốc chủ quyền bất khả xâm phạm.

Châm thêm ấm chè xanh mời khách, người anh trầm ngâm nhìn những gương mặt trẻ tuổi đang ngồi lặng im trong gian nhà cấp bốn. "Gia đình nội ngoại chưa bao giờ nguôi ngoai, nhưng luôn tự hào vì chú ấy đã sống một cuộc đời đáng sống, đã ngã xuống để giữ biển trời," ông nói, ánh mắt ánh lên sự kiên định. "Nhưng các cháu à, máu xương của chú Tý và sáu mươi ba người đồng đội năm ấy sẽ trở nên uổng phí, nếu lớp người đi sau không biết trân trọng và giữ gìn những gì họ đã đánh đổi."

Lời gửi gắm mộc mạc của người nhà liệt sĩ cứ thế thấm sâu vào tâm can những người trẻ. Lãnh hải là chủ quyền thiêng liêng, nhưng sự vẹn toàn của nền kinh tế, sự vững chãi của ngân khố quốc gia cũng chính là "chủ quyền" về sự thịnh vượng mà thế hệ hôm nay phải gìn giữ. Nếu ngày xưa, Tý và đồng đội phải giương lồng ngực để cản làn đạn súng trường, thì hôm nay, những người trẻ đang gánh vác trọng trách trên mặt trận kinh tế cũng đang đối diện với những "họng súng" vô hình nhưng khốc liệt không kém. Đó là những cám dỗ vật chất, là những hồ sơ tài chính chằng chịt những sai phạm tinh vi, là nguy cơ thất thoát nguồn lực của nhân dân.

Mỗi khi phải bóc tách những báo cáo, những con số phức tạp, mỗi khi đứng trước sức ép phải nhượng bộ một quyết định thiếu minh bạch, bài học từ cái nắm tay siết chặt của những người lính Gạc Ma lại hiện về như một lời nhắc nhở đanh thép. Sự cẩn trọng, tinh thông nghiệp vụ, bản lĩnh từ chối những cái bắt tay tư lợi và thái độ kiên quyết đấu tranh bảo vệ từng đồng vốn của nhà nước – đó chính là cách những cán bộ trẻ ngày nay tạo ra một "vòng tròn bất tử" mới.

Sự hy sinh của liệt sĩ Phạm Hữu Tý không trôi vào dĩ vãng, mà hóa thành ngọn lửa soi đường. Khi mỗi người trẻ tự rèn luyện được bản lĩnh ấy, giữ được đôi bàn tay sạch và một trái tim kiên trung, họ hoàn toàn tự hào khi bước lên nhận lấy vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng. Bằng sự liêm chính và tận tụy trên bàn làm việc, thế hệ hôm nay đang tiếp nối mạch nguồn cách mạng, dựng xây quê hương Lệ Thủy và đất nước ngày càng vững chãi trước mọi sóng gió.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn