Người có công giúp đỡ cách mạng

liệt sĩ Phạm Ngọc Hoà mất năm 1967

Hưng Yên18/12/2025Nguyễn Thị Thùy Vân (lớp 8A THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm chủ nhật nào em và mẹ cũng dọn dẹp nhà nhưng hôm đó trong lúc lâu tủ em tìm được một chiếc hộp màu nâu cũ kĩ vám đầy bụi.Trong chiếc hộp cũ ấy là một bức ảnh của cụ thời trẻ với những chiếc huy chương.Em mang xuống hỏi mẹ,mẹ nhìn rất lâu như đang nhìn về 1 miền ký ức xa xôi vậy mẹ thở dài và bắt đầu kể cho em nghe về thời hoa lửa của cụ cũng là,một người ông mà mẹ vô cùng quý trọng mẹ bắt đầu dẫn em đi về thời mà cụ còn sống . Theo lời mẹ kể từ lúc mẹ còn rất nhỏ cụ đã tham gia nhập ngũ khi còn trẻ.Ngày cụ lên đường ai cũng khóc nức nở nhưng vì tổ quốc vì quê hương nên mọi người đã nén hết nước mắt vào trong.Cụ đi chỉ với 1 chiếc ba lô nhỏ nhưng cụ lại đem 1 lòng dũng cảm,1ý trí kiên cường vô cùng lớn.Những năm tháng chiến đấu cụ và các đồng đội đã trải qua những khó khăn gian khổ phải băng rừng vượt suối,luôn đối mặt với nguy hiểm,nhiều đêm những tiếng bom nổ đạn bay gây ra nhưng cụ ko sợ mà vẫn luôn đứng vững vì cụ cs niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hoà bình.Khi đang làm nhiệm vụ ko may cụ đã bj thương sau lưng suýt mất mạng ở chiến trường nhưng thật may mắn nhờ sự sự giúp đỡ chăm sóc của đồng đội nên cụ đã khoẻ lại và tiếp tục chiến đấu. Sau khi đất nước được giải phóng,hoà bình cụ trở về với quê hương sau bao năm xa cách,ngày cụ nhập ngũ ai cũng khóc vì nhớ thương,nhưng ngày cụ trở về những tiếng nói,những giọt nước mắt rơi ko còn là nhớ thương mà đó chính là sự vui mừng khi cụ về và hoà bình trở lại.những vết sẹo để lại trên lưng là sự minh chứng kể về những trận đánh tưởng chừng không thể qua, về sự hy sinh thầm lặng của đồng đội, về khoảnh khắc chia ly không lời. Cụ đã dùng xương máu của mình để đổi lấy hai chữ Bình yên cho thế hệ hôm nay. .mỗi khi nhắc đến đồng đội đã ngã xuống, đôi mắt cụ lại rưng rưng không phải vì nỗi buồn đơn giản, mà là vì nỗi nhớ của một trái tim từng trải qua mất mát quá lớn.Cụ đã đi xa, nhưng câu chuyện thời hoa lửa của cụ vẫn là ngọn lửa nhỏ soi sáng lòng em. Nó dạy em biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh, và hiểu rằng tự do hôm nay được đánh đổi bằng cả 1 thanh xuân ,máu da của ngững người đi trước Đối với tôi, cụ không chỉ là người thân, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. mẹ nói lúc em ra đời cụ đã già yếu ko còn được minh mẫm nữa.Những ngày tháng cuối đời cụ đã sống 1 cuộc sống giản dị và cụ đã ra đi 1 cách nhẹ nhàng.Mẹ kể khi cụ mất cụ đã để lại những danh hiệu mà cụ đã được nhận vào 1 chiếc hộp gỗ để thế hệ đời sau nhớ đến,mỗi khi mẹ nhìn vào những tấm huy chương cụ để lại mẹ luôn dạy bảo em phải biết nhớ ơn tới những người đã hy sinh vì tổ quốc và để có được hoà bình bình như ngày hôm nay đều được đánh đổi bằng máu xường và nước mât của thế hệ đi trước. câu chuyện mẹ kể thời hoa lửa của cụ đã khép lại nhưng trong lòng em vẫn còn nhiều cảm xúc khó tả và em hiểu được thời hoa lửa không chỉ là một phần ký ức của cụ mà còn là một phần lịch sử đã thấm vào máu da của con người câu chuyện mẹ kể giúp cho em thấy được mình cần phải có trách nhiệm và sống xứng đáng với những gì đã gửi gắm qua từng câu chuyện năm xưa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn