Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Liệt sĩ Phạm Ngọc Tụ người lính trung kiên

6521 Phạm Ngọc Tụ C 6189 BG/LS 15541 1946 Nam X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang 1966 Trung sĩ Thuộc KH 11/2/1968 Chống Mỹ Vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ tổ quốc Mặt trận phía nam 26-12-68 Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh Bắc Giang AD 731b Quân nhân Nghĩa trang mặt trận 10-76 , 7-73 , Sở Lao động Thương binh & xã hội tỉnh Bắc giang

08/03/2026đoàn phường Chũ (đoàn phường Chũ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1946, tại xã Thanh Hải, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, cậu bé Phạm Ngọc Tụ chào đời trong những ngày đất nước vừa bước vào cuộc kháng chiến gian khổ. Tuổi thơ của Tụ lớn lên cùng những năm tháng khó khăn của quê hương. Những đồi cây, con suối nhỏ và ruộng nương của vùng Lục Ngạn đã nuôi dưỡng một chàng trai khỏe mạnh, chân chất và giàu lòng yêu nước.

Ngay từ nhỏ, Tụ đã quen với việc giúp cha mẹ làm nương, chăn trâu, gánh nước. Cuộc sống tuy vất vả nhưng gia đình luôn dạy anh sống ngay thẳng, biết thương người và yêu quê hương. Những câu chuyện về những người lính ngoài mặt trận thường khiến Tụ suy nghĩ rất nhiều.

Năm 1966, khi vừa tròn 20 tuổi, Tụ quyết định lên đường nhập ngũ. Ngày anh báo tin cho gia đình, mẹ anh lặng im một lúc rồi nói:

“Con là trai làng Thanh Hải, nếu đất nước cần thì con cứ đi. Chỉ mong con luôn mạnh khỏe.”

Cha anh đặt tay lên vai con trai và dặn dò:

“Làm người lính thì phải sống cho xứng đáng.”

Ngày tiễn con ra đi, con đường đất nhỏ của làng Thanh Hải đông kín người. Tụ khoác ba lô, quay lại nhìn mái nhà thân quen, nơi có cha mẹ và tuổi thơ của mình. Anh hiểu rằng phía trước là những ngày tháng gian nan, nhưng trong lòng lại tràn đầy quyết tâm.

Sau thời gian huấn luyện, Tụ trở thành Trung sĩ trong Quân đội Nhân dân Việt Nam. Anh cùng đơn vị hành quân vào mặt trận phía Nam, nơi chiến tranh đang diễn ra vô cùng ác liệt.

Những cánh rừng rậm, những con đường hành quân dài bất tận và những trận bom đạn dữ dội là thử thách đối với mọi người lính. Nhưng Tụ luôn là người kiên cường, bình tĩnh trong đơn vị. Anh thường giúp đỡ đồng đội, chia sẻ từng ngụm nước, từng nắm cơm trong những ngày thiếu thốn.

Trong chiếc ba lô của Tụ luôn có một lá thư của mẹ. Mỗi khi nhớ nhà, anh lại mở ra đọc. Những dòng chữ giản dị như tiếp thêm sức mạnh cho người lính trẻ nơi chiến trường xa xôi.

Đầu năm 1968, chiến trường miền Nam trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Trong một trận chiến ác liệt ngày 11 tháng 2 năm 1968, Phạm Ngọc Tụ cùng đồng đội kiên cường chiến đấu chống lại kẻ thù. Giữa khói lửa và tiếng đạn, người trung sĩ trẻ vẫn giữ vững vị trí chiến đấu.

Trong trận chiến ấy, anh đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 22 tuổi.

Tin buồn gửi về quê nhà Thanh Hải khiến cả làng bàng hoàng. Người mẹ già ôm bức ảnh con trai mà lặng lẽ khóc. Nhưng trong nỗi đau ấy vẫn có niềm tự hào, bởi con bà đã sống trọn nghĩa với Tổ quốc.

Thời gian trôi qua, quê hương Lục Ngạn dần đổi thay. Những con đường mới mở, những vườn cây xanh tốt phủ kín đồi. Nhưng tên tuổi Phạm Ngọc Tụ vẫn được nhắc đến như một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh.

Người lính trẻ năm xưa đã nằm lại nơi nghĩa trang mặt trận, nhưng ký ức về anh vẫn sống mãi trong lòng quê hương Thanh Hải.

Bởi vì có những con người đã dành cả tuổi trẻ cho đất nước, để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn