LIỆT SĨ PHẠM VĂN CƯỜNG – NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH GIỮ VỮNG TRẬN ĐỊA ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG (1)
LIỆT SĨ PHẠM VĂN CƯỜNG – NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH GIỮ VỮNG TRẬN ĐỊA ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Phạm Văn Cường sinh năm 1943 tại xã Triệu Thuận, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Sinh ra trong một gia đình nông dân chất phác, tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng nhưng cũng sớm bị chiến tranh bao phủ bởi bom đạn và mất mát. Ngay từ khi còn trẻ, ông đã nhận thức rõ rằng chỉ có con đường đứng lên chiến đấu mới có thể bảo vệ quê hương và mang lại cuộc sống yên bình cho nhân dân.
Năm 1962, Phạm Văn Cường nhập ngũ, được biên chế vào đơn vị pháo binh chủ lực. Công việc của người lính pháo binh không trực tiếp xung phong trên tuyến đầu, nhưng lại giữ vai trò quyết định trong việc chi viện hỏa lực, yểm trợ cho bộ binh tiến công. Ông nhanh chóng làm chủ khí tài, chấp hành nghiêm kỷ luật chiến trường và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Trong các chiến dịch lớn trên chiến trường Trị – Thiên những năm 1966–1968, Phạm Văn Cường cùng đơn vị liên tục cơ động trận địa, vừa chiến đấu vừa tránh sự đánh phá ác liệt của không quân địch. Dưới làn bom trút xuống dữ dội, ông vẫn bình tĩnh, chính xác trong từng phần tử bắn, bảo đảm hỏa lực kịp thời cho các mũi tiến công của ta.
Tháng 2 năm 1968, trong một trận phản pháo quyết liệt, trận địa pháo của đơn vị bị địch tập trung hỏa lực đánh phá. Phạm Văn Cường bị thương nhưng vẫn kiên quyết ở lại vị trí chiến đấu, cùng đồng đội giữ vững trận địa, bảo đảm hỏa lực không bị gián đoạn. Khi đợt pháo kích thứ hai trút xuống, ông anh dũng hy sinh trong lúc đang làm nhiệm vụ.
Sự hy sinh của liệt sĩ Phạm Văn Cường thể hiện rõ tinh thần trách nhiệm và ý chí chiến đấu quên mình của người lính pháo binh, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của các chiến dịch trên chiến trường Quảng Trị.



