Liệt sĩ Phạm Văn Tuyên – Bản hùng ca mùa xuân bất diệt.
Liệt sĩ Phạm Văn Tuyên đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân của mình cho mùa xuân độc lập của dân tộc. Sự hy sinh của anh là bản hùng ca vang vọng mãi cùng non sông đất nước, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về trách nhiệm giữ gìn và xây dựng Tổ quốc. Xin nghiêng mình tưởng nhớ anh – người chiến sĩ Mậu Thân anh hùng.
Mùa xuân trong tâm thức dân tộc Việt Nam không chỉ là mùa của cỏ cây đâm chồi nảy lộc, mà còn là mùa của khát vọng, của những cuộc ra quân lịch sử và những chiến công hiển hách. Mùa xuân Mậu Thân năm 1968 đã đi vào lịch sử như một mốc son chói lọi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước – mùa xuân của ý chí quật cường và niềm tin tất thắng. Trong bản hùng ca bi tráng ấy, liệt sĩ Phạm Văn Tuyên, người đã anh dũng hy sinh ngày 22 tháng 02 năm 1968, là một nốt nhạc thiêng liêng, vang vọng mãi cùng non sông đất nước.Anh ngã xuống giữa những ngày cao điểm của chiến dịch Mậu Thân, để lại phía sau tuổi xuân còn dang dở nhưng để lại cho dân tộc một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần kiên trung và niềm tin sắt son vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng.
Trong những ngày cao điểm của chiến dịch Mậu Thân, khi trận đánh bước vào giai đoạn cam go nhất, Phạm Văn Tuyên vẫn kiên cường bám trụ trận địa, chiến đấu quên mình để bảo vệ đơn vị. Giữa lằn ranh sinh tử, anh không hề nao núng. Anh hiểu rằng, phía sau mình là quê hương, là Nhân dân, là tương lai của đất nước. Chính niềm tin ấy đã tiếp thêm cho anh sức mạnh để vượt qua sợ hãi, vượt qua cái chết cận kề.Và rồi, vào ngày 22 tháng 02 năm 1968, anh anh dũng hy sinh, khép lại tuổi xuân của mình giữa mùa xuân lịch sử của dân tộc. Máu anh hòa vào đất mẹ, viết tiếp trang sử vàng chói lọi của cuộc kháng chiến.Sự hy sinh của anh là nỗi đau vô hạn đối với gia đình, quê hương, nhưng cũng là niềm tự hào thiêng liêng của cả dân tộc.Mùa xuân Mậu Thân 1968 là mùa xuân của những trận đánh rung chuyển chiến trường miền Nam, là thời khắc mà cả dân tộc đứng lên với khí thế “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Trên khắp các đô thị, chiến trường rực lửa, từng tuyến phố, từng ngôi nhà đều trở thành trận địa.
Giữa mưa bom bão đạn, Phạm Văn Tuyên cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, không lùi bước trước kẻ thù. Trong điều kiện chiến đấu vô cùng thiếu thốn, đạn dược hạn chế, lương thực khan hiếm, nhưng ý chí của người lính chưa bao giờ vơi cạn.
Phạm Văn Tuyên ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cuộc đời anh đã trở thành một bản hùng ca bất tử về sức mạnh của lòng dân và niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng.Tên anh được khắc trên bia đá, nhưng tinh thần anh được khắc sâu trong tâm khảm của các thế hệ hôm nay. Mỗi mùa xuân về, khi đất nước thanh bình trong sắc hoa rực rỡ, chúng ta lại càng thấm thía hơn cái giá của hòa bình và càng trân trọng hơn những người đã ngã xuống.
Liệt sĩ Phạm Văn Tuyên đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân của mình cho mùa xuân độc lập của dân tộc. Sự hy sinh của anh là bản hùng ca vang vọng mãi cùng non sông đất nước, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về trách nhiệm giữ gìn và xây dựng Tổ quốc.
Xin nghiêng mình tưởng nhớ anh – người chiến sĩ Mậu Thân anh hùng.



