Liệt sĩ Phùng Văn Sủng – Người con thôn Bạch Câu anh dũng hy sinh ngày 21/5/1948
Liệt sĩ Phùng Văn Sủng sinh năm 1918 tại thôn Bạch Câu, xã An Quang, thành phố Hải Phòng. Ông tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp và anh dũng hy sinh ngày 21/5/1948, khi vừa tròn 30 tuổi. Cuộc đời của ông là biểu tượng tiêu biểu cho tinh thần yêu nước, sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân vì độc lập dân tộc của người dân vùng quê An Quang trong những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ.
Liệt sĩ Phùng Văn Sủng sinh năm 1918 tại thôn Bạch Câu, xã An Quang, thành phố Hải Phòng. Ông tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp và anh dũng hy sinh ngày 21/5/1948, khi vừa tròn 30 tuổi. Cuộc đời của ông là biểu tượng tiêu biểu cho tinh thần yêu nước, sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân vì độc lập dân tộc của người dân vùng quê An Quang trong những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ.
Sinh ra và lớn lên trong bối cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân, tuổi thơ của Phùng Văn Sủng gắn liền với những mùa vụ vất vả, những buổi lao động nặng nhọc trên cánh đồng quê. Gia đình ông là gia đình nông dân chân chất, quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng giàu tình làng nghĩa xóm, giàu truyền thống yêu nước và tinh thần đùm bọc lẫn nhau.
Những năm đầu thế kỷ XX, nhân dân ta phải chịu nhiều bất công, áp bức. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm nuôi dưỡng trong lòng Phùng Văn Sủng ý thức phản kháng và tinh thần dân tộc. Khi phong trào cách mạng lan rộng về các làng quê, ông tích cực tham gia các hoạt động ủng hộ Việt Minh, bảo vệ cán bộ, giữ gìn cơ sở cách mạng tại địa phương.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đất nước tuy giành được độc lập nhưng tình thế vô cùng khó khăn. Thực dân Pháp quay trở lại xâm lược, gây ra nhiều cuộc càn quét, đàn áp tại các vùng nông thôn. Hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến, Phùng Văn Sủng tình nguyện tham gia lực lượng kháng chiến với niềm tin mãnh liệt vào tương lai độc lập của dân tộc.
Trong đội ngũ chiến sĩ địa phương, ông nổi bật bởi tinh thần trách nhiệm cao, tác phong chững chạc của một người trưởng thành. Ở tuổi 30 – độ tuổi nhiều người đã có gia đình riêng, có trách nhiệm lớn với cha mẹ, vợ con – ông vẫn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết. Sự lựa chọn ấy không hề dễ dàng, nhưng là lựa chọn xuất phát từ lòng yêu nước và ý thức về vận mệnh dân tộc.
Những năm 1947–1948, chiến trường ngày càng ác liệt. Địch tăng cường các cuộc càn quét, đốt phá làng mạc, truy lùng lực lượng kháng chiến. Các chiến sĩ du kích phải hoạt động trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, vừa chiến đấu vừa đảm bảo an toàn cho nhân dân. Phùng Văn Sủng tham gia nhiều trận đánh bảo vệ địa bàn, kiên cường bám trụ, không để phong trào bị gián đoạn.
Ngày 21/5/1948, trong một trận chiến đấu chống lại cuộc càn quét của địch, ông đã anh dũng hy sinh. Sự hy sinh của ông diễn ra giữa lúc cuộc kháng chiến còn nhiều cam go, khi thắng lợi vẫn còn ở phía trước. Máu của ông đã hòa vào đất mẹ quê hương, trở thành minh chứng cho tinh thần bất khuất của người dân Bạch Câu.
Sự ra đi của Phùng Văn Sủng để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho gia đình và nhân dân địa phương. Đối với người thân, đó là nỗi đau không gì có thể bù đắp. Đối với quê hương, đó là sự mất mát của một người con ưu tú. Nhưng trên tất cả, sự hy sinh ấy đã góp phần củng cố niềm tin vào chính nghĩa của cuộc kháng chiến, tiếp thêm động lực cho những người ở lại tiếp tục con đường đấu tranh.
Trong ký ức của các thế hệ đi sau, hình ảnh người chiến sĩ Phùng Văn Sủng không chỉ gắn với một mốc thời gian lịch sử mà còn gắn với tinh thần trách nhiệm và lòng trung thành với Tổ quốc. Ông là minh chứng cho chân lý: độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có, mà phải được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao thế hệ.
Sau gần tám thập kỷ, quê hương Bạch Câu đã đổi thay sâu sắc. Những con đường mới, những ngôi nhà khang trang mọc lên trên nền đất từng chịu nhiều bom đạn. Cuộc sống người dân ngày càng ấm no, hạnh phúc. Mỗi sự phát triển hôm nay đều gắn liền với sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước như liệt sĩ Phùng Văn Sủng.
Tên ông được trân trọng ghi vào danh sách các anh hùng liệt sĩ của địa phương. Trong những dịp kỷ niệm ngày Thương binh – Liệt sĩ, con cháu và nhân dân lại thành kính dâng hương, tưởng nhớ công lao của ông. Đó không chỉ là nghi thức tri ân mà còn là cách gìn giữ ký ức lịch sử, truyền lại cho thế hệ trẻ niềm tự hào và trách nhiệm.
Đối với thanh niên hôm nay, câu chuyện về Phùng Văn Sủng là bài học về lý tưởng sống. Trong thời bình, lòng yêu nước được thể hiện bằng việc học tập tốt, lao động sáng tạo, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Sự hy sinh của ông nhắc nhở mỗi người về giá trị của hòa bình và trách nhiệm bảo vệ thành quả cách mạng.
Cuộc đời 30 năm của liệt sĩ Phùng Văn Sủng tuy không dài, nhưng đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử quê hương An Quang. Ông ra đi khi đất nước còn khói lửa, nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày độc lập, thống nhất sau này. Và trong dòng chảy của thời gian, tên tuổi ông vẫn mãi được trân trọng, ghi nhớ như một biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.



