Liệt sĩ Thạch Râm
Người chiến sĩ Khmer kiên trung của quê hương
Ở vùng quê yên bình nơi hàng dừa soi bóng xuống dòng kênh nhỏ, có một người con đã mãi mãi ở lại với đất mẹ. Đó là liệt sĩ Thạch Râm, người chiến sĩ đã đem tuổi trẻ và cả cuộc đời mình dâng hiến cho Tổ quốc.
Thạch Râm sinh ra trong một gia đình Khmer nghèo nhưng giàu tình nghĩa. Từ thuở nhỏ, anh đã quen với những buổi sáng theo cha ra đồng, theo mẹ ra chợ, nghe những câu chuyện về cảnh quê hương bị giặc tàn phá. Những câu chuyện ấy gieo vào lòng cậu bé Râm ý chí mạnh mẽ: “Lớn lên, mình phải làm gì đó để quê hương không còn khổ đau.”
Khi vừa tròn tuổi thanh niên, chiến tranh cũng đang vào giai đoạn ác liệt nhất. Không một chút do dự, Thạch Râm xin phép gia đình để lên đường nhập ngũ. Mẹ anh khóc, cha anh trầm ngâm nhìn con trai… nhưng cuối cùng, nỗi lo lắng được thay bằng niềm tự hào. Anh khoác ba lô, ôm lấy cha mẹ, bước đi trong tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Vào chiến trường, Thạch Râm trở thành một chiến sĩ trinh sát gan dạ. Đồng đội nhớ mãi hình ảnh người lính Khmer nhỏ con, da đen sạm nắng nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng rực quyết tâm. Dù nhiệm vụ nguy hiểm, anh luôn nhận phần khó về mình.
Anh nói với đồng đội:
“Miễn sao anh em mình còn người sống về với quê nhà, thì tui làm gì cũng được.”
Có lần, đơn vị phải vượt qua khu rừng đầy ổ phục kích của địch. Thạch Râm nhận nhiệm vụ đi đầu trinh sát. Anh lặng lẽ bò qua từng bụi rậm, len lỏi dưới tán lá mục nát, từng bước một mở đường cho cả tiểu đội. Nhờ anh, đơn vị an toàn vượt qua tuyến hiểm trở ấy.
Nhưng chiến tranh không bao giờ dễ dàng.
Trong một trận đánh ác liệt, khi đang bảo vệ đồng đội rút lui, Thạch Râm bị thương nặng. Dù máu chảy đầm, anh vẫn nổ súng yểm trợ đến phút cuối. Khi đồng đội quay lại tìm, anh đã nằm yên, đôi mắt vẫn hướng về phía chiến hào – nơi anh em mình đang chiến đấu.
Sự hy sinh của liệt sĩ Thạch Râm khiến cả đơn vị nghẹn ngào. Người chỉ huy ôm anh mà nghẹn giọng:
“Râm ơi… tụi tao về được là nhờ mày.”
Ngày nhận giấy báo tử, mẹ anh ngã quỵ. Nhưng rồi bà lại gạt nước mắt, thắp nhang trước bàn thờ con và nói:
“Nó hy sinh vì Tổ quốc… Mẹ tự hào về nó.”
Hôm nay, tên anh được khắc trên bia tưởng niệm của quê hương. Nhân dân, thế hệ trẻ mỗi khi đến thắp hương đều bồi hồi nhớ về người chiến sĩ Khmer kiên trung – người đã bỏ lại tuổi xuân giữa chiến trường để đổi lấy bình yên cho bao người.
Liệt sĩ Thạch Râm không chỉ hy sinh một đời người, mà còn để lại một tấm gương sáng – về lòng quả cảm, sự trung thành và tình yêu quê hương bất diệt.



