Liệt sĩ Trần Ngọc Quỳnh
Liệt sĩ Trần Ngọc Quỳnh
Một buổi chiều mùa thu yên ả ở Chũ, gió từ những triền đồi thổi qua con đường làng nhỏ. Ông lão trong xóm chậm rãi ngồi trước hiên nhà, kể cho lũ trẻ nghe về những năm tháng chiến tranh của quê hương Bắc Giang.
Ông nói rằng ngày xưa, khi đất nước còn chìm trong khói lửa của Chiến tranh Việt Nam, ở thị trấn này có một người thanh niên tên Trần Ngọc Quỳnh. Ông Quỳnh sinh năm 1930, lớn lên giữa những ruộng nương và con đường đất đỏ của vùng Lục Ngạn.
Năm 1948, khi đất nước vừa trải qua những năm tháng khó khăn, chàng thanh niên ấy đã rời quê hương để gia nhập quân đội. Ngày lên đường, không có nhiều lời nói. Ông chỉ nhìn lại ngôi nhà nhỏ, nhìn con đường quen thuộc rồi bước đi, mang theo lời hứa sẽ làm tròn trách nhiệm với Tổ quốc.
Nhiều năm trôi qua, người lính trẻ ngày nào đã trưởng thành thành một sĩ quan với quân hàm Đại úy. Nhưng chiến tranh không cho phép con người sống yên bình lâu dài.
Đầu năm 1967, trong khi làm nhiệm vụ tại Phú Thọ, ông đã hy sinh vào ngày 6 tháng 1 năm 1967.
Câu chuyện kết thúc, lũ trẻ im lặng. Một đứa hỏi nhỏ:
“Ông ấy có trở về quê nữa không?”
Ông lão nhìn về phía con đường làng dẫn ra cánh đồng, khẽ nói:
“Có chứ… Ông ấy vẫn trở về. Trong ký ức của quê hương, trong những câu chuyện chúng ta kể, và trong sự bình yên của đất nước hôm nay.”
Gió chiều lại thổi qua thị trấn nhỏ Chũ. Và đâu đó trong ký ức của người dân nơi đây, hình bóng người sĩ quan Trần Ngọc Quỳnh vẫn còn sống mãi.


