Liệt sĩ Trần Phú – Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam, người chiến sĩ cộng sản kiên trung
Trần Phú sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước. Thân phụ là Trần Văn Phổ, từng làm quan nhưng có tư tưởng tiến bộ, không khuất phục trước chế độ thực dân. Từ nhỏ, Trần Phú đã sớm chứng kiến cảnh đất nước bị đô hộ, nhân dân lầm than, từ đó hình thành ý chí đấu tranh giải phóng dân tộc. Ông học giỏi, sớm tiếp cận tư tưởng yêu nước và tham gia các hoạt động cách mạng. Năm 1926, ông gia nhập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Sau đó, ông được cử sang Liên Xô học tại Trường Đại học Phương Đông, nơi đào tạo cán bộ cách mạng cho nhiều nước thuộc địa.
Năm 1930, sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập, Trần Phú trở về nước hoạt động.
Tháng 10 năm 1930, tại Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ nhất, ông được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương.
Ông là tác giả của "Luận cương chính trị tháng 10 năm 1930", văn kiện quan trọng xác định nhiều vấn đề về đường lối cách mạng Việt Nam trong giai đoạn đầu.
Dưới sự lãnh đạo của Trần Phú, phong trào cách mạng phát triển mạnh mẽ, đặc biệt là cao trào Xô viết Nghệ Tĩnh (1930–1931) – đỉnh cao của phong trào cách mạng những năm đầu thành lập Đảng.
Sau khi đảm nhận cương vị Tổng Bí thư, Trần Phú hoạt động trong điều kiện vô cùng gian khổ. Ông thường xuyên thay đổi nơi ở, bí mật chỉ đạo phong trào cách mạng trên cả nước.
Ngày 18/4/1931, Trần Phú bị mật thám Pháp bắt tại Sài Gòn.
Trong suốt nhiều tháng bị giam giữ tại Khám Lớn Sài Gòn, thực dân Pháp dùng mọi cực hình tra tấn nhằm khai thác bí mật của Đảng. Chúng tìm mọi cách buộc ông khai báo về tổ chức và các đồng chí lãnh đạo.
Mặc cho những trận đòn roi, tra tấn dã man và bệnh lao phổi ngày càng nặng, Trần Phú vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cộng sản. Ông tuyệt đối không khai báo, không phản bội đồng chí, đồng đội.
Biết mình khó qua khỏi, trước lúc hy sinh, Trần Phú đã nhắn gửi các đồng chí một lời căn dặn trở thành bất hủ:
"Hãy giữ vững chí khí chiến đấu."
Ngày 06/9/1931, Trần Phú trút hơi thở cuối cùng tại Nhà thương Chợ Quán (Sài Gòn), khi mới 27 tuổi.
Lời dặn ấy đã trở thành nguồn động viên to lớn đối với các thế hệ cán bộ, đảng viên trong suốt chặng đường đấu tranh giành độc lập và xây dựng đất nước.


