Liệt Sĩ Trần Thắng – Bản Tình Ca Nghĩa Tình Của Người Cận Vệ Giảng Võ Nơi Cánh Rừng Già
Giữa những năm tháng xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, chiến trường không chỉ gọi tên những chàng trai mười tám, đôi mươi vừa rời ghế nhà trường, mà còn là nơi dấn thân của những người đàn ông đã dày dạn sương gió đời trai. Câu chuyện về liệt sĩ Trần Thắng là một nốt trầm đặc biệt như thế. Anh lên đường ra trận khi đã đi qua một phần ba cuộc đời, mang theo hậu phương là nỗi nhớ quê nhà và bản lĩnh sắt đá của một người con Thủ đô kiên cường.
Chấn sinh năm 1934, anh Trần Thắng gắn liền tuổi trẻ với mảnh đất Giảng Võ, quận Ba Đình, Hà Nội. Lớn lên cùng những thăng trầm của lịch sử Thủ đô, anh hiểu hơn ai hết giá trị của hai chữ độc lập. Khi ngọn lửa kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, gác lại những lo toan của cuộc sống đời thường và mái ấm gia đình, anh khoác lên mình màu áo lính Đoàn 559 Bộ đội Trường Sơn. Sự hiện diện của những người lính luống tuổi như anh giữa hàng ngũ thanh niên mười chín, đôi mươi năm ấy chính là chỗ dựa tinh thần vững chắc, là ngọn hải đăng của kinh nghiệm và lòng điềm tĩnh giữa những giờ phút đối mặt với sinh tử.Đầu năm 1971, chiến trường Đường 9 - Nam Lào và các ngả đường Trường Sơn rung chuyển dữ dội trước chiến dịch đánh phá điên cuồng của không quân Mỹ hòng chặt đứt nguồn chi viện của ta. Giữa những cơn mưa bom bão đạn rải thảm bạt ngàn, anh Thắng cùng đồng đội vẫn gan góc bám trụ những tọa độ chết, giành giật từng thước đường để xe thông tuyến. Ngày 21 tháng 02 năm 1971, trong một trận chiến ác liệt bảo vệ mạch máu giao thông chiến lược, anh Trần Thắng đã anh dũng ngã xuống ở tuổi 37.Anh ra đi khi độ tuổi đang chín muồi của cuộc đời, gửi lại xương thịt nơi đại ngàn Trường Sơn lộng gió để nối liền bờ vui đất nước. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, những hố bom sặc mùi thuốc súng năm xưa giờ đã được phủ xanh bởi những cánh rừng bạt ngàn. Dù nằm lại mảnh đất miền Trung nắng gió, cách xa phố phường Giảng Võ yêu dấu nghìn trùng, nhưng tên tuổi và sự tận hiến của liệt sĩ Trần Thắng sẽ mãi trường tồn cùng dáng hình sông núi, là niềm tự hào sâu sắc của gia đình, quê hương và các thế hệ mai sau.



