Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sĩ Trần Thế Yên

Liệt sĩ Trần Thế Yên

Bắc Ninh04/03/2026Đoàn Phường Chũ (Đoàn Phường Chũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng đồi vải xanh ngát của thị trấn Chũ, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, có một chàng trai tên là Trần Thế Yên. Sinh năm 1947, lớn lên giữa những mùa quả chín đỏ, Yên quen với mùi đất nâu sau mưa, với tiếng gà gáy sáng và lời ru của mẹ trong những đêm mất điện. Tuổi thơ của anh bình dị như bao người con quê khác, nhưng trong lòng lại sớm nhóm lên một ngọn lửa khác thường — ngọn lửa của trách nhiệm.

Năm 1965, khi vừa tròn mười tám tuổi, Yên tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, mẹ anh chỉ kịp nắm chặt tay và dặn: “Giữ mình con nhé.” Anh cười, nụ cười hiền như nắng sớm trên đồi, rồi khoác ba lô theo đơn vị C3, D3 vào mặt trận phía Nam. Từ một chàng trai nông thôn, anh trở thành người lính, mang quân hàm hạ sĩ, mang theo cả hình bóng quê nhà trong tim.

Những năm tháng ở chiến trường không dễ dàng. Bom đạn cày xới đất rừng, những cơn mưa rừng xối xả và những đêm hành quân dài hun hút. Nhưng trong ba lô của Yên lúc nào cũng có một nắm đất nhỏ gói trong khăn tay — đất quê Chũ. Mỗi lần nhớ nhà, anh lại chạm tay vào đó như chạm vào lời động viên thầm lặng.

Đồng đội kể rằng Yên ít nói, nhưng luôn là người đi đầu trong những trận đánh ác liệt. Anh nhường phần nước cuối cùng cho bạn, nhận phần việc nặng nhất về mình. Với anh, “vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc” không chỉ là khẩu hiệu, mà là lời thề khắc sâu trong tim.

Một ngày đầu tháng Sáu năm 1969, trong một trận chiến khốc liệt ở mặt trận phía Nam, đơn vị anh bị địch bao vây. Yên đã ở lại chặn hướng tiến công để đồng đội rút lui an toàn. Khi khói súng tan đi, người ta không còn thấy anh nữa. Anh ngã xuống ở tuổi hai mươi hai, tuổi đời còn xanh như những đồi vải quê hương chưa kịp vào mùa chín.

Tin báo tử về đến quê nhà. Mẹ anh lặng đi, ôm chặt chiếc áo cũ của con. Trên bàn thờ nhỏ, bức ảnh chàng trai trẻ với ánh mắt hiền lành được đặt trang trọng. Người dân thị trấn Chũ nhắc đến anh bằng niềm tự hào xen lẫn xót xa.

Nhiều năm sau, đồng đội trở lại chiến trường xưa, tìm lại nơi anh nằm xuống. Họ nói rằng giữa mảnh đất ấy, cỏ mọc xanh hơn và gió thổi nhẹ như lời ru. Có lẽ, Yên đã hóa thành một phần của đất nước — thành những con đường yên bình, thành tiếng cười trẻ thơ không còn tiếng bom.

Câu chuyện về liệt sĩ Trần Thế Yên không chỉ là câu chuyện của một người, mà là của cả một thế hệ. Những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để hôm nay đất nước được bình yên. Và mỗi mùa vải chín ở Lục Ngạn, người ta lại nhớ đến anh — người con trai đã đi xa, nhưng chưa bao giờ rời khỏi quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn