Liệt sĩ Trần Văn Được 1948 -1968
Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam là một bản hùng ca bất diệt, được viết nên bằng xương máu và ý chí sắt đá của biết bao thế hệ. Trong mỗi giai đoạn khó khăn, từ những làng quê thanh bình đến những chiến trường ác liệt, luôn có những người con ưu tú gác lại hạnh phúc riêng tư để khoác lên mình màu xanh áo lính, sẵn sàng hy sinh tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Họ là những "người đi gieo hạt" cho mùa thu hoạch độc lập sau này. Trong dòng chảy vĩ đại ấy, hình ảnh Liệt sĩ Trần Văn Được, người con quê hương Hưng Yên, mãi là một điểm sáng không thể phai mờ.
Ông sinh năm 1948, tại thôn Cao Bạt Lụ, xã Lê Lợi, một vùng đất thấm đẫm hào khí yêu nước. Trần Văn Được mang trong mình dòng máu kiên cường, bất khuất của cha ông. Tuổi thơ ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Những bài ca cách mạng, những câu chuyện về sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ đã nuôi dưỡng tâm hồn ông, hun đúc nên ý chí chiến đấu vì độc lập, tự do cho dân tộc. Khi đất nước cần, chàng trai Trần Văn Được, khi ấy mới tròn 18 tuổi, đã gác lại bút nghiên, tạm biệt gia đình, lên đường nhập ngũ vào ngày 04/02/1966, mang theo cả tuổi trẻ, hoài bão và tình yêu quê hương tha thiết. Ông trở thành một người lính dũng cảm của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Năm 1968, ở tuổi 20 rực rỡ nhất, ông đã anh dũng ngã xuống. Tấm bằng "Tổ Quốc Ghi Công" này, với hình ảnh Quốc huy trang nghiêm và lời tuyên dương "Tổ Quốc Ghi Công," là vật chứng vô giá, là lời thề không bao giờ quên của non sông trước sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại của ông, một người lính đã hiến dâng tất cả cho lý tưởng "Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc."
Những ngày tháng 12 se lạnh cuối năm 2025, khi nhìn ngắm tấm bằng "Tổ Quốc Ghi Công" được đóng khung cẩn thận, trái tim tôi dâng lên bao cảm xúc. Tấm bằng ấy, với những dòng chữ đã ngả màu thời gian, là di vật quý báu của gia đình, là sự ghi nhận của Tổ quốc dành cho liệt sĩ Trần Văn Được. Ông là người thân của tôi, một người anh hùng mà tôi chưa từng có cơ hội gặp mặt, nhưng hình ảnh và câu chuyện về ông luôn sống mãi trong tâm trí những người thân yêu.
Trần Văn Được, với cấp bậc Trung sĩ, đã trải qua những năm tháng chiến đấu gian khổ, ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông chiến đấu trên những chiến trường khói lửa, đối mặt với kẻ thù tàn bạo, với bom đạn, với muôn vàn khó khăn, thiếu thốn. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, ông vẫn giữ vững ý chí kiên cường, tinh thần lạc quan, luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Những dòng chữ "Đã hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước" trên tấm bằng là lời khẳng định về sự cống hiến cao cả nhất của ông. Năm 1968, khi mới 20 tuổi đời, Trần Văn Dược đã anh dũng hy sinh, tô thắm thêm lá cờ Tổ quốc. Sự hy sinh của ông không phải là sự mất mát vô nghĩa, mà là sự đóng góp to lớn cho nền độc lập, tự do của dân tộc, cho tương lai tươi sáng của thế hệ mai sau.
Tấm huy chương "Tổ Quốc Ghi Công" được trao tặng vào ngày 01 tháng 6 năm 1976, bởi Thủ tướng Chính phủ Phạm Văn Đồng, như một sự tri ân sâu sắc của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đối với những cống hiến, hy sinh của liệt sĩ Trần Văn Được. Quyết định số 2, ngày tháng 6 năm 1976, Bằng số RG 948, là sự ghi nhận chính thức, khẳng định công lao to lớn của ông. Bên cạnh đó, dòng chữ "Đội Bồi Nhờ Ơn Các Liệt Sĩ Đã Hy Sinh Cho Tương Lai Tươi Sáng Của Dân Tộc" ở dưới cùng tấm bằng, cùng với hình ảnh minh họa những người lính đang làm nhiệm vụ, những công trình xây dựng đất nước, là lời nhắn nhủ thế hệ hôm nay về trách nhiệm gìn giữ và phát huy thành quả cách mạng, xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh.
Câu chuyện về liệt sĩ Trần Văn Được không chỉ là câu chuyện về một cá nhân, mà còn là câu chuyện về hàng triệu người con ưu tú đã ngã xuống vì độc lập, tự do. Họ là những người lính xuất ngũ trở về, những người mẹ Việt Nam anh hùng, những bà mẹ chiến sĩ, những người lính thương binh... tất cả đã góp phần làm nên chiến thắng vĩ đại của dân tộc.
Tấm bằng "Tổ Quốc Ghi Công" ngày nay, dù đã có phần ố vàng theo năm tháng, vẫn tỏa sáng một thứ ánh sáng đặc biệt. Đó là ánh sáng của sự hy sinh, của lòng yêu nước, của tinh thần chiến đấu vì lý tưởng cao đẹp. Nó là lời nhắc nhở chúng ta về những năm tháng gian khổ, về những mất mát to lớn mà dân tộc đã trải qua để có được nền hòa bình, độc lập như ngày hôm nay.
Đối với gia đình, tấm bằng là niềm tự hào, là sự an ủi cho những mất mát, là lời nhắc nhở về trách nhiệm phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của người thân. Với thế hệ trẻ, nó là bài học lịch sử vô giá, là nguồn động lực để noi gương, cống hiến sức mình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Em tin rằng, mỗi khi nhìn ngắm tấm huy chương này, những người thân của liệt sĩ Trần Văn Được sẽ cảm nhận được sự ấm áp, sự vỗ về từ Tổ quốc. Và em cũng tin rằng, câu chuyện về ông, cùng với hàng triệu liệt sĩ khác, sẽ mãi là những trang sử hào hùng, được khắc ghi sâu đậm trong trái tim mỗi người Việt Nam. ấm bằng là một di sản lịch sử, một biểu tượng của lòng biết ơn. Chúng ta cần gìn giữ, phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc, giáo dục thế hệ mai sau về lịch sử, về truyền thống yêu nước, về sự hy sinh cao cả của các anh hùng liệt sĩ.
Câu chuyện về liệt sĩ Trần Văn Được là một lời nhắc nhở về quá khứ hào hùng và một lời kêu gọi hành động cho hiện tại và tương lai. Hãy sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã cống hiến, để tương lai của dân tộc ngày càng rạng rỡ.



