LIỆT SĨ TRẦN VĂN LỘ GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT CÁCH MẠNG - MỘT TẤM GƯƠNG OANH LIỆT
Đồng chí Trần Văn Lộ, quê xã Hưng Lễ huyện Giồng Trôm, sinh năm 1923, trong một gia đình nông dân có truyền thống yêu nước. Cha mất sớm, nhà nghèo, Lộ là con trai trưởng phải lao động cực nhọc, đi chăn trâu, cắt cỏ, làm thuê giúp mẹ nuôi 3 em trai. Cuộc sống lam lũ của gia đình và xóm làng đã giúp anh hiểu rõ nỗi tủi nhục của cuộc sống nô lệ, luôn bị ức hiếp, căm ghét áp bức, bất công, nên sớm có tinh thần yêu nước. Năm 1945, tham gia phong trào Thanh niên Tiền phong. Năm 1946, đồng chí Trần Văn Lộ tham gia chiến đấu trong đội du kích xã, được cử làm Ủy viên quân sự rồi được phân công trong Ban ám sát có nhiệm vụ bắt do thám, gián điệp, trừ gian. Đồng chí Trần Văn Lộ chiến đấu rất gan dạ, mưu trí gặp công việc khó khăn thế mấy cũng cương quyết làm. Những lần đi công tác gian khổ, hiểm nguy vẫn không sợ luôn xung phong đi đầu. Anh gần gũi với quần chúng. Nhân dân rất thương anh, ngược lại kẻ thù nghe đến tên anh đều khiếp vía.
Năm 1950, khi chi bộ ly xã về xã, đồng chí Trần Văn Lộ được phân công làm Xã đội trưởng. Anh có những cú đánh bất ngờ, làm địch phải khiếp đảm. Có lần anh giả dạng dân vào tại sân banh xã lúc bọn lính đang đá banh, bất thần anh chĩa súng vào tên đội Trạch hô lớn “Đội Trạch hãy đền tội”. Súng không nổ, Đội Trạch hoảng sợ bỏ chạy bọn lính vây anh, anh chạy thoát. Cuối năm 1953, được cơ sở báo tin tên Một Út, một tên ác ôn có nợ máu với Nhân dân thường ra khỏi đồn ve gái. Đồng chí Trần Văn Lộ cùng với đồng chí Thiều giữa ban ngày đột nhập vào gần chợ Sơn Đốc cùng 2 cơ sở bên trong giết tên này. Một Út đang nằm trên ván trong một nhà dân, anh nhanh chóng xông vào chém bồi nhiều nhát ngã gục. Năm 1954, anh một mình vào nhà dân cách bót 200m để gặp tên đội Cát, móc nối hắn làm binh vận. Đội Cát có ý phản từ trước nên cho lính bố trí quanh nhà. Lúc bàn kế hoạch, đội Cát rút dao găm đâm anh, anh dùng tay đánh bật dao, đội Cát mất đà té sấp, rồi anh chạy thoát.
Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, đồng chí Trần Văn Lộ được bố trí ở lại xã bám đất, bám dân, làm Bí thư chi bộ, anh cùng các đồng chí còn lại bí mật sống trong nhà dân, ban ngày xuống hầm bí mật, ban đêm đi hoạt động. Năm 1958, bọn chỉ điểm báo tin nơi ở của anh, tên cảnh sát Hạnh dẫn 1 tiểu đội lính kéo qua nơi anh ở. Nghe tiếng động, anh Lộ chạy ra ngoài bị chúng bắn trúng đổ ruột. Bắt được anh, bọn chúng mừng rỡ vì anh là người đã nhiều lần gây cho chúng ăn không ngon ngủ không yên, và lại anh là Bí thư chi bộ có nhiều tài liệu, nắm nhiều cơ sở nếu khai thác được anh sẽ đánh tróc được cơ sở cách mạng ở xã. Chúng lấy ghe chở anh về chợ Sơn Đốc cho y tá băng bó. Anh giật chiếc khăn ra. Bọn chúng năn nỉ để chúng băng bó lại. Đồng chí Trần Văn Lộ không cho và hét lớn “tụi bây là đồ ác ôn, ngoan cố, đừng hòng băng bó khai thác tao. Tao thà chết vinh hơn sống nhục”. Máu ở vết thương tuôn ra anh ngất đi. Bọn chúng lại băng bó. Tỉnh dậy, anh bứt băng ra. Bọn lính lấy ghe chở anh lên Bến Tre. Sức khỏe của anh yếu dần, anh hô “Đảng Lao động Việt Nam muôn năm” nhắn nhủ đồng bào rồi mất.
Đồng chí Trần Văn Lộ hy sinh đã để lại niềm thương tiếc vô hạn trong Nhân dân. Lúc còn sống đồng chí đã vào sinh ra tử đóng góp nhiều cho phong trào cách mạng. Lúc mất đi đồng chí đã góp phần bảo vệ phong trào, cổ vũ, động viên đồng bào, đồng chí tiếp tục chiến đấu, đồng chí Trần Văn Lộ đã để lại đức tính cao quý, dũng khí của người cộng sản trước họng súng kẻ thù gian ác.



