Bài viết

liệt sĩ Trần Văn Phúc

Quảng Trị06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi nhập ngũ, Phúc được điều về đơn vị chiến đấu tại khu vực Đường 9 - Khe Sanh – nơi từng diễn ra nhiều trận đánh ác liệt. Theo lời kể của đồng đội sau này, cuộc sống của các chiến sĩ vô cùng gian khổ: ăn uống thiếu thốn, phải hành quân liên tục trong rừng núi, đối mặt với bom đạn và cả bệnh tật. Có những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo không kịp khô, nhưng họ vẫn phải bám trụ trận địa.

Phúc thỉnh thoảng gửi thư về nhà. Trong thư, anh không nói nhiều về khó khăn, chỉ hỏi thăm mẹ và dặn chị gái giữ gìn sức khỏe. Lá thư cuối cùng được gửi vào đầu năm 1972, khi chiến sự tại Quảng Trị bắt đầu bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Sau đó, gia đình hoàn toàn mất liên lạc.

Theo thông tin từ đơn vị, trong một trận chiến nhằm giữ vững tuyến phòng thủ gần Khe Sanh, Phúc đã cùng đồng đội chiến đấu suốt nhiều giờ liền dưới mưa bom. Khi đơn vị bị bao vây, anh cùng một tổ nhỏ được lệnh ở lại chặn địch để đồng đội rút lui. Trong lúc chiến đấu, anh đã bị thương nặng nhưng vẫn cố gắng cầm cự đến khi kiệt sức. Sự hy sinh của anh đã góp phần giúp đơn vị bảo toàn lực lượng.

Giấy báo tử được gửi về sau đó không lâu. Khi nhận tin, bà Mão không tin vào mắt mình. Mẹ bà khi ấy đã lớn tuổi, nghe tin con trai hy sinh thì ngã bệnh nặng. Gia đình chìm trong nỗi đau mất mát, nhưng cũng tự hào vì Phúc đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng.

Suốt nhiều năm, gia đình không biết chính xác nơi anh nằm lại. Mãi đến sau này, nhờ sự hỗ trợ của chính quyền và đội quy tập, hài cốt của anh mới được đưa về an táng tại nghĩa trang liệt sĩ của huyện. Ngày đưa em trai về, bà Mão mang theo cuốn sổ tay cũ – kỷ vật duy nhất còn lại – đặt bên mộ, như một cách để nối lại tình cảm bị chia cắt quá lâu.

Giờ đây, mỗi dịp Ngày Thương binh Liệt sĩ, bà lại ra thắp hương cho em trai và những người đã ngã xuống. Bà thường kể lại câu chuyện của Phúc cho con cháu nghe, không chỉ để nhớ về một người thân, mà còn để nhắc nhở về giá trị của hòa bình.

Câu chuyện của bà Trần Thị Mão là một lát cắt chân thực về hậu phương trong chiến tranh – nơi những người ở lại mang theo nỗi đau, nhưng cũng gìn giữ ký ức và lòng biết ơn, để những hy sinh không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
liệt sĩ Trần Văn Phúc | Câu chuyện thời hoa lửa