LIỆT SĨ TRẦN VĂN PHƯƠNG – ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG – NGƯỜI CHIẾN SĨ QUẢ CẢM TRONG TRẬN CHIẾN GẠC MA 1988
LIỆT SĨ TRẦN VĂN PHƯƠNG – ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG – NGƯỜI CHIẾN SĨ QUẢ CẢM TRONG TRẬN CHIẾN GẠC MA 1988
|
Liệt sĩ Trần Văn Phương (1965 – 1988), quê ở phường Quảng Phúc, thị xã Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình (nay là phường Bắc Gianh, tỉnh Quảng Trị), lớn lên như bao người con bình dị khác. Nhưng khi Tổ quốc cần, ông đã chọn đứng nơi đầu sóng ngọn gió, mang theo trái tim nóng và niềm tin sắt đá để bảo vệ từng tấc biển, tấc đảo của quê hương đất nước. Và rồi Ông đã anh dũng hy sinh tại đảo Gạc Ma trong trận chiến bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Đầu tháng 3 năm 1988, tình hình trên quần đảo Trường Sa trở nên căng thẳng khi lực lượng hải quân Trung Quốc liên tục điều tàu chiến đến khiêu khích, chiếm đóng các bãi đá như Chữ Thập và Châu Viên. Trong bối cảnh đó, Trần Văn Phương được giao nhiệm vụ Phó Chỉ huy trưởng đảo Gạc Ma, thuộc Lữ đoàn 146, Vùng 4 Hải quân.
Chiều 13/3/1988, tàu chiến đối phương áp sát, dùng loa yêu cầu lực lượng Việt Nam rời đảo. Đến rạng sáng hôm sau, tình hình leo thang khi lính địch đổ bộ, tiến thẳng về phía lá cờ Tổ quốc. Trước nguy cơ mất đảo, các chiến sĩ Việt Nam kiên cường lập thành vòng tròn bảo vệ cờ. Giữa vòng vây hiểm nguy tại Gạc Ma, lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay — biểu tượng của chủ quyền, của lòng tự tôn dân tộc.
Trong giây phút sinh tử ấy, Trần Văn Phương đã bình tĩnh tổ chức lực lượng, động viên đồng đội giữ vững ý chí. Khi đối phương lao vào giật cờ, ông không ngần ngại xông tới giành lại, bất chấp hiểm nguy. Và rồi, khoảnh khắc định mệnh ấy đã đến, trong lúc cứu đồng đội, ông trúng đạn và ngã xuống giữa làn đạn.
Trước khi hy sinh, ông hô vang lời thề bất tử: “Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo! Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân anh hùng…”. lời hô ấy vang lên giữa biển trời Trường Sa, không chỉ là một câu nói, mà là lời thề khắc vào lịch sử.
Ở quê nhà, người vợ trẻ vẫn ở đó trong nỗi khắc khoải, trong lòng mang theo đứa con chưa kịp gọi cha. Có những mất mát không gì bù đắp được. Nhưng cũng có những sự hy sinh khiến cả dân tộc phải cúi đầu biết ơn.
Trần Văn Phương đã ra đi, nhưng ông không biến mất. Ông ở lại trong màu cờ đỏ, trong từng con sóng Trường Sa, trong ký ức của đất nước này. Và mỗi khi biển nổi gió, người ta lại như nghe thấy đâu đó một lời thề bất tử — vang lên từ trái tim của một người lính đã hóa thành sóng
Ngày 6/1/1989, Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đến tháng 5/1992, ông “trở về” với đất mẹ, an nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Quảng Phúc.
Đặc biệt vào ngày 14/3/2024, đúng tròn 36 năm kể từ trận chiến Gạc Ma (1988) năm ấy, trên mảnh đất quê hương, đã có một con đường được gắn tên của người Anh hùng Trần Văn Phương, như một lời tri ân sâu sắc.
Câu chuyện về ông không chỉ là ký ức bi tráng của một thời, mà còn là ngọn lửa hun đúc lòng yêu nước, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị thiêng liêng của chủ quyền biển đảo.




