Bài viết

Liệt sĩ trở về – ông Nguyễn Văn Độ

Hưng Yên31/12/2025Lịch sử đảng bộ xã Long Hưng (Lịch sử đảng bộ xã Long Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một trang sử đặc biệt của lịch sử địa phương

Nếu như Mẹ Suốt và Nguyễn Văn Trỗi đại diện cho những hình tượng đã được cả nước biết đến rộng rãi, thì câu chuyện về ông Nguyễn Văn Độ, người chiến sĩ bị ghi là liệt sĩ nhưng sau ấy trở về, là một trang sử xúc động mang đậm dấu ấn lịch sử địa phương Việt Nam. Ông thuộc lớp người chiến đấu thầm lặng nhưng không kém phần kiên trung.

Ông Nguyễn Văn Độ (nhiều nơi quen gọi là Trần Văn Độ) sinh ra tại một vùng quê nghèo Thái Bình. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ lan rộng, ông xung phong nhập ngũ, rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị ông bị bom Mỹ oanh tạc dữ dội. Sau trận ấy, đồng đội tưởng ông đã hi sinh vì không thể tìm thấy thi thể. Gia đình nhận giấy báo tử, bàn thờ liệt sĩ được lập lên, mẹ ông khóc cạn nước mắt.

Nhưng kỳ diệu thay, ông không chết. Trong trận bom ấy, ông bị thương nặng và được người dân vùng rừng núi cứu giúp, đưa vào cơ sở y tế bí mật điều trị. Vì điều kiện thông tin thời chiến quá thiếu thốn, không ai biết ông còn sống. Ông cũng không thể liên lạc về nhà vì đang trong vùng địch đánh phá, đường dây liên lạc bị cắt đứt. Mãi đến sau ngày đất nước thống nhất (1975), ông mới có điều kiện trở về.

Giây phút ông bước vào sân nhà, người mẹ tưởng con là “hồn về” mà ngã quỵ. Hàng xóm chạy sang, ai cũng nghẹn ngào. Từ một liệt sĩ đã hy sinh, ông trở về như phép màu của chiến tranh. Câu chuyện ấy trở thành niềm tự hào của quê hương, một minh chứng cho nghị lực sống và ý chí không đầu hàng số phận của người lính Cụ Hồ.

Dù không được sách báo nhắc nhiều như các anh hùng nổi tiếng, ông Độ vẫn là anh hùng của gia đình, của địa phương và của cả thời đại, vì những con người bình dị như ông chính là nền tảng tạo nên sức mạnh của cả dân tộc trong cuộc kháng chiến

PHẦN 3. Cảm nhận của em và ý nghĩa đối với thế hệ trẻ hôm nay.

Khi đọc lại những câu chuyện thời hoa lửa, em cảm nhận rõ ràng rằng thế hệ trẻ hôm nay thật may mắn khi không phải đối mặt với bom đạn, mất mát và chia ly. Nhưng chính vì không trải qua đau thương nên càng phải trân quý hơn những gì mình đang có.

Từ câu chuyện của Võ Thị Sáu, em hiểu rằng: tuổi trẻ có thể nhỏ, nhưng ý chí phải lớn.Từ câu chuyện của ông Nguyễn Văn Độ, em học được rằng: người anh hùng không phải lúc nào cũng huy hoàng, mà đôi khi là sự kiên trì, sự hy sinh thầm lặng.

Là một học sinh, em tự nhủ mình phải cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, kỹ năng sống, nuôi dưỡng tinh thần tự hào dân tộc, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Đó chính là cách mà thế hệ trẻ chúng em tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn