Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Liệt sĩ Trương Văn Doóng niềm tự hào của quê hương Thanh Hải

6523 Trương Văn Doóng C 16458 BG/LS 06162 Nam X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang 1971 Hạ sỹ Thuộc P2 8/12/1972 Chống Mỹ Chiến đấu 2003P , 01-10-76 Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh Bắc Giang UQ 722b 238TTga, 01-4-1977 Quân nhân 1-77 , 10-76, 20-7-2001 Sở Lao động Thương binh & xã hội tỉnh Bắc Giang

Đồng Nai28/03/2026Phạm Thị Minh Thoa (Đoàn xã Xuân Bắc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại xã Thanh Hải, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, nơi những đồi cây xanh nối tiếp nhau và cuộc sống người dân gắn liền với ruộng nương, có một chàng trai tên Trương Văn Doóng. Anh sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân giản dị, từ nhỏ đã quen với công việc đồng áng và cuộc sống cần cù của quê hương.

Doóng là người hiền lành, khỏe mạnh và sống rất nghĩa tình. Trong làng, anh thường giúp đỡ bà con mỗi khi có việc nặng nhọc. Ai cũng quý chàng trai ít nói nhưng luôn sẵn sàng làm việc vì người khác.

Những năm đầu thập niên 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, nhiều thanh niên của xã Thanh Hải lần lượt lên đường nhập ngũ. Nhìn bạn bè và anh em trong làng khoác ba lô ra trận, Trương Văn Doóng cũng quyết định viết đơn xin vào quân đội.

Năm 1971, anh chính thức nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ anh nắm chặt tay con trai, dặn dò:

“Con đi bộ đội thì phải sống cho thật tốt, thương yêu đồng đội như anh em ruột.”

Doóng chỉ gật đầu, ánh mắt kiên định. Anh hiểu con đường phía trước sẽ đầy gian khổ, nhưng đó là con đường mà tuổi trẻ của anh lựa chọn để góp phần bảo vệ đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, Doóng trở thành Hạ sĩ trong Quân đội Nhân dân Việt Nam. Anh cùng đơn vị hành quân vào những vùng chiến trường khốc liệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Cuộc sống của người lính nơi chiến trường không hề dễ dàng. Những cánh rừng sâu, những trận mưa kéo dài và tiếng bom đạn luôn rình rập. Nhưng Doóng vẫn giữ tinh thần lạc quan. Anh luôn động viên đồng đội, cùng nhau vượt qua những ngày tháng gian khó.

Trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, anh thường kể về quê hương Thanh Hải – nơi có những con đường làng quen thuộc, nơi có gia đình đang mong anh trở về. Anh nói rằng sau khi chiến tranh kết thúc, anh chỉ mong được trở lại quê nhà, tiếp tục làm việc trên mảnh đất thân quen.

Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho người ta cơ hội quay về.

Ngày 8 tháng 12 năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, Trương Văn Doóng cùng đơn vị chiến đấu dũng cảm trước kẻ thù. Giữa khói lửa chiến trường, người hạ sĩ trẻ vẫn kiên cường bám trụ vị trí chiến đấu.

Trong trận chiến ấy, anh đã anh dũng hy sinh, để lại tuổi trẻ của mình nơi chiến trường xa.

Tin buồn về quê khiến gia đình và bà con trong xã Thanh Hải vô cùng đau xót. Người mẹ già lặng lẽ nhìn về con đường làng, nơi năm xưa bà tiễn con lên đường nhập ngũ.

Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, quê hương Lục Ngạn ngày càng đổi mới. Nhưng tên tuổi Trương Văn Doóng vẫn được nhắc đến như một người con dũng cảm của quê hương.

Anh đã ngã xuống khi đất nước còn trong khói lửa, để hôm nay những thế hệ sau được sống trong hòa bình.

Sự hy sinh của anh mãi mãi là niềm tự hào của quê hương Thanh Hải – Lục Ngạn – Bắc Giang và của cả Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn