Bài viết

LIỆT SĨ VÕ ĐÌNH HIỆP – NGƯỜI CON NGÃ XUỐNG TRƯỚC THỀM CHIẾN DỊCH TỔNG PHẢN CÔNG BIÊN GIỚI TÂY NAM

An Giang24/06/2026Xã Đoàn Thạnh Hưng (Xã Đoàn Thạnh Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LIỆT SĨ VÕ ĐÌNH HIỆP – NGƯỜI CON NGÃ XUỐNG TRƯỚC THỀM CHIẾN DỊCH TỔNG PHẢN CÔNG BIÊN GIỚI TÂY NAM

Trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam đầy khốc liệt, dải đất biên thùy miền Tây Nam Bộ đã thấm đẫm máu xương của hàng vạn chiến sĩ. Giữa hàng ngàn anh linh đang yên nghỉ tại mảnh đất đầu nguồn, câu chuyện về liệt sĩ Võ Đình Hiệp (1958 – 1978) là minh chứng cho tinh thần quả cảm, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân để giữ gìn bình yên cho từng tấc đất quê hương.

1. Tuổi trẻ hăng hái bước vào mặt trận khốc liệt

Liệt sĩ Võ Đình Hiệp sinh năm 1958, lớn lên trong giai đoạn đất nước vừa khép lại cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tuy nhiên, niềm vui hòa bình chưa được bao lâu thì tập đoàn phản động Pol Pot ở bên kia biên giới điên cuồng phát động các cuộc đánh phá, thảm sát đồng bào ta dọc các tỉnh biên giới phía Nam, trong đó có An Giang và Kiên Giang.

Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên trẻ Võ Đình Hiệp đã hăng hái lên đường nhập ngũ. Anh được biên chế vào lực lượng quân chủ lực, trực tiếp bám trụ tại trận tuyến biên giới vô cùng gian khổ và ác liệt — nơi giáp ranh giữa tỉnh Kiên Giang và An Giang.

2. Sự hy sinh oanh liệt trước thềm chiến dịch lớn

Cuối năm 1978, tình hình biên giới Tây Nam đạt đến đỉnh điểm căng thẳng. Quân ta chuẩn bị lực lượng cho một chiến dịch tổng phản công chiến lược nhằm đập tan hoàn toàn quân diệt chủng. Trận địa khi ấy diễn ra các cuộc đấu súng, giằng co không khoan nhượng nhằm bảo vệ vành đai biên giới.

Vào ngày 23 tháng 12 năm 1978, trong một trận chiến đấu can trường chống lại mũi tiến công xâm lấn của quân Pol Pot tại khu vực huyện Hà Tiên (nay là thành phố Hà Tiên, tỉnh Kiên Giang), chiến sĩ Võ Đình Hiệp đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi vừa tròn 20 tuổi — độ tuổi đẹp nhất của đời người, ngay trước thềm chiến dịch giải phóng Phnom Penh chỉ vỏn vẹn hai tuần (chiến dịch bắt đầu từ ngày 23/12/1978 và giải phóng thủ đô vào ngày 07/01/1979).

3. Hành trình trở về đất mẹ và sự tri ân đời đời

Sự hy sinh của liệt sĩ Võ Đình Hiệp cùng đồng đội đã góp phần chặn đứng bước tiến của quân thù, bảo vệ tính mạng cho hàng ngàn người dân vùng biên thùy. Sau trận đánh, thi hài của anh được đồng đội an táng tại chiến trường.

Trải qua nhiều thập kỷ nằm lại nơi biên cương, bằng nỗ lực bền bỉ của các đội quy tập và cơ quan chức năng, hài cốt của liệt sĩ Võ Đình Hiệp đã được tìm thấy. Để tri ân công ơn của anh, các lực lượng đã trang trọng tổ chức di dời và an táng hài cốt của anh tại Nghĩa trang liệt sĩ Dốc Bà Đắc (thị xã Tịnh Biên, tỉnh An Giang) — nơi được coi là "ngôi nhà chung" của những người hùng biên giới Tây Nam.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi của liệt sĩ Võ Đình Hiệp sẽ mãi được khắc ghi trên những văn bia lịch sử và trong lòng các thế hệ mai sau như một biểu tượng của lòng yêu nước kiên trung.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vùng đất nghèo xơ xác vì bom đạn năm xưa tại Châu Thành đã thay da đổi thịt, vươn mình thành đô thị trù phú. Ở tuổi chín mươi, mẹ Phùng Thị Khéo sống an yên trong căn nhà Tình nghĩa khang trang rợp bóng mát bên quốc lộ. Vào mỗi dịp lễ lớn hay Tết cổ truyền của dân tộc, các đoàn lãnh đạo Đảng, Nhà nước và chính quyền tỉnh Kiên Giang luôn trân trọng đến thăm hỏi, chúc Tết và tặng quà tri ân mẹ, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc trước sự hy sinh trời biển của người mẹ anh hùng.

Dẫu mái đầu đã bạc phơ như mây trắng và nếp nhăn thời gian đã hằn sâu trên khuôn mặt, mẹ Phùng Thị Khéo vẫn luôn là ngọn đuốc sáng ngời về lòng yêu nước. Câu chuyện cuộc đời mẹ mãi là một khúc tráng ca thầm lặng nhưng bất tử, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về cái giá thiêng liêng của hai chữ "Độc lập".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn