Anh hùng Lực lượng vũ trang

Liệt sĩ Võ Văn mùi

Ninh Bình13/05/2026THPT chuyên Lương Văn Tuỵ (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cái tên không được nhắc nhiều trên sách vở… nhưng lại sống rất lâu trong lòng người dân quê tôi. Và có những con người, dù đã đi xa, vẫn ở lại –
trong từng tấc đất, từng hàng cây, từng câu chuyện được kể lại mỗi chiều…

Tôi sinh ra trên mảnh đất Long An – nơi những cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ tôi gắn liền với con đường làng nhỏ, với tiếng gió thổi qua rặng dừa, và với những câu chuyện lịch sử được người lớn kể lại bằng tất cả sự trân trọng.

Trong những câu chuyện ấy, có một cái tên mà mỗi lần nhắc đến, ai cũng chậm lại một nhịp – liệt sĩ Võ Văn Mùi.

Tôi nhớ lần đầu tiên biết về ông, không phải trong lớp học, mà là trong một buổi chiều theo ba ra thăm khu tưởng niệm ở địa phương. Trước tấm bia khắc tên ông, ba tôi đứng rất lâu. Ba không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng bảo:
“Người này… đã hy sinh để quê mình được yên bình như bây giờ.”

Câu nói đơn giản ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.

Ông Võ Văn Mùi sinh ra và lớn lên trên chính mảnh đất quê tôi – nơi mà mỗi người dân đều sớm quen với cuộc sống lam lũ, nhưng cũng sớm hiểu thế nào là yêu nước. Tuổi thơ của ông có lẽ cũng bình dị như bao người khác: gắn bó với ruộng đồng, với những mùa lúa chín, với tiếng gọi nhau í ới mỗi buổi chiều.

Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, cuộc sống bình yên ấy không còn nữa.

Giặc đến. Tiếng súng thay cho tiếng chim. Khói lửa phủ lên những mái nhà tranh. Và cũng từ đó, những người thanh niên như ông không thể đứng ngoài.

Theo những gì tôi được đọc và nghe kể lại, ông sớm tham gia vào lực lượng cách mạng tại địa phương. Không phải vì ai ép buộc, mà vì một điều rất giản dị: ông không muốn quê hương mình bị giày xéo, không muốn người thân sống trong cảnh lo sợ.

Từ một người nông dân, ông trở thành một chiến sĩ.

Những năm tháng ấy, chiến tranh ở Long An diễn ra vô cùng khốc liệt. Địch liên tục càn quét, đàn áp phong trào cách mạng. Mỗi trận đánh không chỉ là cuộc đối đầu về vũ khí, mà còn là thử thách về ý chí và lòng kiên cường.

Tôi từng nghe một bác trong xóm – người đã từng tham gia kháng chiến – kể rằng:
“Ông Mùi là người gan dạ, nhưng không liều lĩnh. Mỗi lần đánh trận, ổng luôn tính toán kỹ, làm sao để vừa thắng địch, vừa giữ được lực lượng.”

Chỉ một câu nói thôi, nhưng đủ để tôi hình dung ra con người ấy: dũng cảm nhưng tỉnh táo, kiên cường nhưng không nóng vội.

Trong những trận chiến, ông không chỉ là người trực tiếp chiến đấu, mà còn là người biết tổ chức, chỉ huy, gắn kết mọi người lại với nhau. Ở ông, người ta không chỉ thấy một chiến sĩ, mà còn thấy một người anh, người đồng đội đáng tin cậy.

Có những đêm, ông cùng đồng đội phải hành quân trong bóng tối, lội qua những cánh đồng ngập nước, tránh sự truy lùng của địch. Có những ngày, họ phải đối mặt với bom đạn, với cái chết luôn cận kề.

Nhưng họ vẫn đi. Vẫn chiến đấu. Vẫn tin vào một ngày đất nước sẽ hòa bình.

Tôi không thể tưởng tượng được cảm giác ấy – khi mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng. Nhưng có lẽ, chính tình yêu quê hương đã giúp họ vượt qua tất cả.

Rồi một ngày, điều mà ai cũng lo sợ đã xảy ra.

Trong một trận chiến ác liệt, ông Võ Văn Mùi đã anh dũng hy sinh.

Tôi không biết chính xác khoảnh khắc ấy diễn ra như thế nào. Không biết ông đã nghĩ gì trong những giây phút cuối cùng. Nhưng tôi tin rằng, trong tim ông lúc đó vẫn là hình ảnh quê hương – là cánh đồng, là con đường làng, là những người thân yêu.

Sự ra đi của ông để lại nỗi đau không chỉ cho gia đình, mà còn cho cả quê hương. Nhưng đồng thời, nó cũng thắp lên một niềm tin – rằng có những con người sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do.

Sau này, ông được Nhà nước công nhận là liệt sĩ – một sự ghi nhận xứng đáng cho những đóng góp và hy sinh của ông.

Nhưng với tôi, và với người dân quê tôi, ông không chỉ là một danh hiệu.

Ông là một phần của ký ức. Là câu chuyện được kể lại qua nhiều thế hệ. Là niềm tự hào lặng lẽ nhưng sâu sắc.

Có lần, trong một buổi sinh hoạt lớp, cô giáo hỏi: “Nếu được nói một điều với những người anh hùng đã hy sinh, các em sẽ nói gì?”

Khi đến lượt mình, tôi đã đứng lên và nói: “Con cảm ơn… vì nhờ có các cô chú, chúng con mới có ngày hôm nay.”

Nói xong, tôi bỗng thấy mắt mình cay cay.

Hôm nay, chúng tôi được sống trong hòa bình. Được đến trường, được vui chơi, được mơ ước về tương lai. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy… lại là ước mơ của biết bao người trong thời chiến.

Và tôi hiểu rằng, hòa bình không tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng máu. Bằng tuổi trẻ. Bằng cả những cuộc đời như ông Võ Văn Mùi.

Tôi không thể trở thành một người anh hùng như ông. Nhưng tôi có thể sống tốt hơn mỗi ngày. Học tập chăm chỉ hơn. Biết yêu thương và trân trọng những gì mình đang có.

Bởi vì, tiếp nối không phải là làm những điều lớn lao. Mà là giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.

Giữa những buổi chiều quê yên ả, khi gió thổi qua cánh đồng lúa, tôi lại nghĩ về ông.Một con người đã đi xa…nhưng chưa bao giờ rời khỏi mảnh đất này.

Và trong tim tôi, ông vẫn ở đó –như một mùa hoa đỏ… nở mãi không tàn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn