Anh hùng Lực lượng vũ trang

Liệt sĩ Võ Văn Vọng - Tiếng ong Vò vẽ vo ve khiến quân giặc khiếp sợ

Tây Ninh13/05/2026ĐỖ HOÀNG NHÂN, HỌC SINH LỚP 5/1 (Trường TH Nhựt Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI

THÍ SINH DỰ THI: ĐỖ HOÀNG NHÂN, HỌC SINH LỚP 5/1

BÀI LÀM

Tôi sinh ra và lớn lên trên vùng đất mà người ta vẫn gọi bằng cái tên rất đặc biệt- Đám Lá Tối Trời. Một cái tên nghe qua có vẻ hoang sơ, nhưng lại chứa đựng biết bao câu chuyện hào hùng của quê hương Long An.

Tuổi thơ tôi không chỉ có những buổi trưa rong chơi giữa cánh đồng, hay những chiều nghe tiếng gió thổi qua rặng tràm. Tuổi thơ tôi còn có những câu chuyện được kể lại bên bếp lửa, trong đó có một cái tên mà mỗi lần nhắc đến, người lớn đều trầm giọng, đầy kính trọng – ông Võ Văn Vọng.

Người ta kể rằng, thuở ấy quê tôi còn hoang vu, cây cối rậm rạp, trời nhiều khi tối sầm vì tán lá dày đặc – nên mới có cái tên “Tối Trời”. Nhưng cũng chính nơi ấy, đã sinh ra một con người bình dị mà phi thường.

Ông Võ Văn Vọng không phải là tướng lĩnh, cũng không phải người học cao hiểu rộng. Ông chỉ là một người nông dân chân chất, gắn bó với ruộng đồng, với những buổi sớm ra đồng khi sương còn đọng trên lá, với những mùa lúa chín vàng trải dài. Nhưng trong con người bình dị ấy lại cháy lên một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước.

Những năm thực dân Pháp kéo đến, vùng đất Đám Lá không còn yên bình. Tiếng chim rừng bị thay bằng tiếng giày đinh, tiếng gió bị át bởi tiếng súng. Dân làng sống trong lo sợ, nhiều người phải bỏ xứ mà đi.

Không chấp nhận cảnh đó, ông Võ Văn Vọng đã đứng lên. Không có súng, không có gươm, ông chọn cách chiến đấu bằng chính những gì quê hương ban tặng.

Trong những tán cây rậm rạp của rừng tràm, có rất nhiều tổ ong vò vẽ – loài ong dữ, chỉ cần động vào là cả đàn sẽ lao ra tấn công. Người dân thường tránh xa, nhưng ông thì khác. Ông nhìn thấy ở đó một “vũ khí”.

Ông âm thầm quan sát, tìm cách di chuyển những tổ ong đến gần khu vực mà giặc thường đi qua. Đó là một công việc nguy hiểm – chỉ cần sơ sẩy là bị ong đốt, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng ông vẫn làm, bởi phía sau ông là cả một xóm làng cần được bảo vệ.

Rồi ngày đó cũng đến.

Khi toán lính Pháp tiến vào khu vực Đám Lá, tưởng rằng sẽ dễ dàng càn quét như những nơi khác, thì bất ngờ… những tổ ong bị tác động. Chỉ trong tích tắc, cả bầy ong vò vẽ ào ra như một cơn bão.

Tiếng vo ve dày đặc, tiếng la hét hoảng loạn. Những tên lính được trang bị súng ống hiện đại lại không thể chống đỡ trước “đội quân” nhỏ bé ấy. Chúng bỏ chạy tán loạn, đội hình tan rã.

Người dân kể lại rằng, hôm đó, cả vùng như vỡ òa. Không phải vì một trận thắng lớn theo nghĩa quân sự, mà vì lần đầu tiên họ thấy giặc phải khiếp sợ, phải tháo chạy khỏi chính mảnh đất của mình.

Nhưng chiến tranh không dừng lại ở đó.

Càng về sau, thực dân càng đàn áp khốc liệt hơn. Những người như ông Võ Văn Vọng trở thành mục tiêu truy lùng. Và rồi, điều mà ai cũng lo sợ đã xảy ra – ông bị bắt.

Không ai biết rõ ông đã phải trải qua những gì trong những ngày bị giam cầm. Chỉ biết rằng, ông không hề khuất phục. Người dân truyền tai nhau rằng: dù bị tra tấn, ông vẫn giữ trọn khí tiết, không khai báo, không phản bội.

Sự hy sinh của ông lặng lẽ như chính cuộc đời ông. Không kèn, không trống. Nhưng từ đó, cái tên Võ Văn Vọng không còn là một con người nữa – mà trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và trí tuệ của người dân Đám Lá.

Đối với tôi, ông không chỉ là một nhân vật lịch sử.

Ông là một phần ký ức của quê hương.

Là mùi khói ong thoảng trong những câu chuyện xưa.

Là niềm tự hào mỗi khi tôi nhắc đến nơi mình sinh ra.

Có những buổi chiều, tôi đứng giữa cánh đồng, nhìn lên những tán cây vẫn xanh như ngày nào. Tôi tưởng tượng đâu đó trong rừng sâu, vẫn còn vang vọng tiếng ong vo ve – như một lời nhắc nhở về quá khứ.

Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn phải đối mặt với bom đạn. Nhưng chúng tôi có một trách nhiệm khác – giữ gìn và tiếp nối.

Tiếp nối không phải bằng những điều lớn lao, mà bằng những việc rất nhỏ: học tập tốt hơn, sống tử tế hơn, yêu quê hương mình hơn.

Bởi vì, như ông Võ Văn Vọng đã từng làm – yêu nước không nhất thiết phải là những điều vĩ đại, đôi khi chỉ là dám đứng lên… bằng tất cả những gì mình có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn