Liệt sĩ Vũ Cao Sơn – Người B trưởng đã hy sinh và hình bóng người cha trong lòng con gái Vũ Thị Duyên
Người cha còn lại trong ký ức của con
Liệt sĩ Vũ Cao Sơn, sinh năm 1954, quê xã Tân An, Chiêm Hóa, Tuyên Quang. Trong quân đội, ông giữ chức vụ B trưởng, thuộc đơn vị D3-E142.
Ngày 15 tháng 9 năm 1978, ông hy sinh.
Hồ sơ hiện nay không ghi cụ thể nơi hy sinh và nơi an táng ban đầu. Phần mộ của ông đến nay chưa được xác định.
Người đại diện thân nhân hiện nay là bà Vũ Thị Duyên – con, đang sinh sống tại thôn Đầu Cầu, xã Yên Lập.
Nếu những người đồng đội nhớ Vũ Cao Sơn với vai trò một B trưởng, thì đối với người con, mọi cấp bậc và chức vụ đều đứng sau một danh xưng gần gũi hơn: cha.
Có những người con có cả một tuổi thơ bên cha. Nhưng cũng có những người phải lớn lên trong khoảng trống cha để lại.
Mỗi gia đình có cách gìn giữ hình ảnh người đã khuất khác nhau. Có nhà còn ảnh, có nhà có thư từ, có nhà chỉ có những câu chuyện được người thân truyền lại.
Qua năm tháng, người con gom góp từng mảnh nhỏ để hình dung về một người cha mà mình không có cơ hội được đồng hành trong suốt cuộc đời.
Vũ Cao Sơn hy sinh năm 1978, khi mới khoảng hai mươi bốn tuổi.
Người cha mãi ở tuổi ấy.
Trong khi đó, con gái tiếp tục lớn lên, bước qua tuổi của cha, rồi xây dựng cuộc đời mình.
Đến một ngày, người con đã nhiều tuổi hơn người cha lúc hy sinh rất nhiều.
Đó là một cảm giác chỉ những gia đình liệt sĩ mới có thể hiểu thật sâu sắc.
Phần mộ chưa tìm được khiến nỗi nhớ còn có thêm một phần mong mỏi.
Nhưng cha vẫn hiện diện.
Cha hiện diện trong họ tên của gia đình, trong bàn thờ, trong những ngày giỗ, trong hồ sơ và trong câu chuyện mà người con kể lại cho thế hệ sau.
Một người đã ngã xuống không còn cơ hội sống tiếp cuộc đời mình. Nhưng con cháu họ tiếp tục sống.
Đó vừa là sự mất mát, vừa là sự tiếp nối.
Vũ Cao Sơn từng là một B trưởng trong quân đội, nhưng trong câu chuyện của bà Vũ Thị Duyên, ông trước hết là một người cha. Chiến tranh đã lấy đi cơ hội cha nhìn con trưởng thành, nhưng không thể lấy đi quyền của người con được nhớ, được tự hào và được gọi ông bằng tiếng “cha” suốt cả cuộc đời.



