Thân nhân liệt sĩ, người có công

LIỆT SĨ VŨ NGỌC CƯƠNG CÙNG ĐẠI ĐỘI ĐÁNH CHIẾM CĂN CỨ ĐẦU CẦU

LIỆT SĨ VŨ NGỌC CƯƠNG CÙNG ĐẠI ĐỘI ĐÁNH CHIẾM CĂN CỨ ĐẦU CẦU

Bắc Ninh28/04/2026VŨ VĂN TÙNG3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi từng tấc đất quê hương đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người con ưu tú, câu chuyện về liệt sĩ Vũ Ngọc Cương cùng đại đội của anh vẫn được nhắc lại như một bản hùng ca bi tráng. Đó không chỉ là câu chuyện về một trận đánh, mà còn là biểu tượng của ý chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Vũ Ngọc Cương sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng trung du. Từ nhỏ, anh đã sớm quen với cuộc sống lam lũ, nhưng cũng chính nơi ấy đã nuôi dưỡng trong anh tinh thần kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc. Khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, anh không ngần ngại viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ anh chỉ lặng lẽ nắm tay con trai, dặn dò: “Đi đi con, giữ gìn sức khỏe, đánh giặc cho tốt, nhưng nhớ phải sống để trở về.” Cương chỉ mỉm cười, ánh mắt kiên định như đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước. Sau thời gian huấn luyện, Cương được biên chế vào một đại đội chủ lực, tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Nhờ sự nhanh nhẹn, gan dạ và tinh thần trách nhiệm cao, anh nhanh chóng trở thành một tiểu đội trưởng được đồng đội tin yêu. Những lần hành quân xuyên rừng, băng suối, đối mặt với bom đạn kẻ thù, Cương luôn là người đi đầu, vừa động viên anh em, vừa trực tiếp trinh sát, nắm tình hình. Một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất mà đại đội của Cương được giao là đánh chiếm một căn cứ đầu cầu của địch nằm ở vị trí chiến lược. Đây là nơi địch dùng làm bàn đạp để kiểm soát khu vực rộng lớn xung quanh, đồng thời chặn đường tiếp tế của ta. Căn cứ được xây dựng kiên cố, có hệ thống lô cốt, hàng rào thép gai dày đặc, cùng với lực lượng địch đông và trang bị hiện đại. Nhiều lần ta tổ chức trinh sát, đều nhận định đây là một mục tiêu “khó nhằn”. Trước giờ nổ súng, đại đội trưởng triệu tập toàn đơn vị để phổ biến kế hoạch tác chiến. Không khí trong lán dã chiến trở nên căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Cương lặng lẽ lắng nghe từng chi tiết, trong đầu anh đã hình dung ra từng bước tiến công. Khi đại đội trưởng hỏi: “Có ai có ý kiến gì không?”, Cương đứng dậy, đề xuất một phương án tiếp cận bí mật từ hướng sườn núi, nơi địa hình hiểm trở nhưng ít bị địch chú ý. Ý kiến của anh được chỉ huy đánh giá cao và quyết định đưa vào kế hoạch. Đêm trước trận đánh, rừng im lặng đến lạ thường. Những người lính ngồi tựa lưng vào nhau, kiểm tra lại vũ khí, lặng lẽ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Cương tranh thủ viết vội vài dòng gửi về gia đình, nhưng rồi lại xé đi. Anh không muốn để lại những lời như một lời từ biệt. Anh tin mình sẽ trở về. Đúng 2 giờ sáng, đại đội bắt đầu hành quân tiếp cận mục tiêu. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh sao le lói qua tán cây. Cương dẫn đầu tiểu đội men theo sườn núi, từng bước thận trọng tránh bẫy và các điểm gác của địch. Có lúc, họ phải bò sát đất, len qua những bụi rậm, mồ hôi hòa lẫn với bùn đất. Một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả đội lộ vị trí. Khi còn cách căn cứ khoảng vài trăm mét, cả đơn vị dừng lại để chuẩn bị cho đợt tấn công. Theo kế hoạch, một mũi sẽ đánh thẳng vào cổng chính để thu hút hỏa lực, trong khi mũi của Cương sẽ bí mật đột nhập từ phía sau, đánh vào trung tâm chỉ huy của địch. Hiệu lệnh tấn công vang lên bằng một loạt pháo hiệu xé toạc màn đêm. Ngay lập tức, tiếng súng nổ dồn dập, ánh lửa chớp sáng khắp khu căn cứ. Mũi tiến công chính diện đã khiến địch hoảng loạn, chúng bắn trả dữ dội. Lợi dụng thời cơ đó, Cương ra hiệu cho tiểu đội nhanh chóng áp sát hàng rào phía sau. Dưới làn đạn dày đặc, Cương cùng một chiến sĩ công binh dùng kìm cắt hàng rào thép gai. Bàn tay anh rớm máu vì những mũi thép sắc nhọn, nhưng anh không hề do dự. Khi mở được một lối nhỏ, anh ra hiệu cho đồng đội lần lượt luồn vào trong. Vừa đặt chân vào khu vực bên trong, họ đã bị một tổ lính địch phát hiện. Không kịp suy nghĩ, Cương ném liền hai quả lựu đạn, tiêu diệt gọn ổ đề kháng. Tiếng nổ làm rung chuyển cả khu vực, báo hiệu cho các mũi khác biết rằng họ đã thâm nhập thành công. Trận đánh trở nên ác liệt hơn bao giờ hết. Địch chống trả quyết liệt, dùng cả súng máy và pháo sáng để phát hiện vị trí của ta. Ánh sáng chói lòa khiến mọi thứ như phơi bày giữa ban ngày. Cương dẫn tiểu đội tiến nhanh về phía khu nhà chỉ huy, vừa di chuyển vừa bắn yểm trợ cho nhau. Bất ngờ, một loạt đạn từ lô cốt bên trái quét ngang đội hình, khiến một chiến sĩ ngã xuống. Cương lập tức lao tới, kéo đồng đội vào vị trí an toàn, rồi tự mình bò lên phía trước. Anh dùng súng tiêu diệt tên địch đang bắn, mở đường cho cả tiểu đội tiếp tục tiến lên. Khi chỉ còn cách khu chỉ huy vài chục mét, một quả pháo địch nổ ngay gần đó, hất Cương ngã xuống. Tai anh ù đi, người choáng váng, nhưng khi nhìn thấy đồng đội vẫn đang chiến đấu, anh gượng dậy, siết chặt khẩu súng. Máu từ vết thương ở vai chảy ra, thấm đỏ áo, nhưng ánh mắt anh vẫn rực cháy quyết tâm. “Tiến lên! Phải chiếm được mục tiêu!” – Cương hét lớn, như truyền thêm sức mạnh cho tất cả. Dưới sự chỉ huy của anh, tiểu đội chia làm hai mũi, đồng loạt đánh vào khu nhà chỉ huy. Những quả lựu đạn liên tiếp nổ tung, phá tan cánh cửa và các chướng ngại. Chỉ trong vài phút, khu trung tâm của địch đã bị khống chế. Tuy nhiên, địch từ các vị trí xung quanh nhanh chóng phản kích. Chúng dồn hỏa lực về phía khu chỉ huy, cố gắng giành lại quyền kiểm soát. Tình thế trở nên vô cùng nguy hiểm. Nếu không giữ được vị trí này, toàn bộ kế hoạch có thể thất bại. Cương nhận thấy một ổ súng máy của địch đang khống chế lối vào, gây tổn thất nặng cho đơn vị. Không chần chừ, anh quyết định tự mình xử lý. Bất chấp làn đạn dày đặc, anh bò từng chút một tiến gần mục tiêu. Mỗi mét tiến lên đều là sự đánh đổi bằng tính mạng. Khi đã ở cự ly đủ gần, Cương rút chốt quả lựu đạn cuối cùng, chờ đúng thời điểm rồi ném thẳng vào ổ súng máy. Một tiếng nổ lớn vang lên, hỏa điểm của địch bị tiêu diệt. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một loạt đạn khác đã trúng vào người anh. Cương ngã xuống, nhưng tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Đồng đội chạy tới, nhưng anh chỉ kịp nói trong hơi thở đứt quãng: “Đừng… dừng lại… phải giữ… căn cứ…” Rồi anh lặng đi. Sự hy sinh của Cương đã tạo bước ngoặt cho trận đánh. Nhờ phá được ổ đề kháng quan trọng, đại đội nhanh chóng củng cố đội hình, đẩy lùi các đợt phản kích của địch. Đến rạng sáng, lá cờ chiến thắng của ta đã tung bay trên căn cứ đầu cầu. Trận đánh kết thúc với thắng lợi, nhưng cũng để lại nhiều mất mát. Khi mặt trời lên, những người lính lặng lẽ đứng quanh thi thể của Cương. Không ai nói một lời, nhưng trong lòng mỗi người đều dâng lên niềm xúc động và tự hào. Anh đã ngã xuống, nhưng tinh thần của anh sẽ còn sống mãi. Sau này, khi nhắc lại trận đánh ấy, các cựu chiến binh của đại đội vẫn luôn nhắc đến Vũ Ngọc Cương như một người anh, một người đồng đội mẫu mực. Sự dũng cảm và hy sinh của anh không chỉ góp phần làm nên chiến thắng, mà còn trở thành nguồn động lực, niềm tin cho những người ở lại tiếp tục chiến đấu. Tên anh được khắc trên bia đá, nhưng câu chuyện về anh thì được khắc sâu trong trái tim của bao thế hệ. Đó là câu chuyện về một người lính bình dị, đã sống và chiến đấu hết mình vì Tổ quốc, để rồi hóa thành bất tử trong lòng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn