Liệt sĩ Vũ Văn Thuật: Người chiến sĩ hy sinh trên đường trở về căn cứ
Có những con người sẵn sàng hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc và sự hy sinh của họ đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của dân tộc. Trong những ngày cả nước đang đẩy mạnh thực hiện Chiến dịch 500 ngày đêm hoàn thành việc tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ còn thiếu thông tin. Câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh của Liệt sĩ Vũ Văn Thuật lại gợi lên niềm xúc động sâu sắc và lời nhắc nhở thiêng liêng về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”.

Liệt sĩ Vũ Văn Thuật sinh năm 1949 tại xã Chí Minh, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương (nay là phường Chu Văn An, thành phố Hải Phòng). Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, thân phụ của anh là một cán bộ tiền khởi nghĩa, cựu tù chính trị Côn Đảo và đã từng giữ chức Bí thư Chi bộ - Chủ tịch Ủy ban kháng chiến hành chính xã Chí Minh trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Được nuôi dưỡng trong môi trường giàu lý tưởng cách mạng, ngay từ nhỏ, tinh thần yêu nước và khát vọng thống nhất đất nước đã sớm thấm sâu vào tư tưởng của người thanh niên trẻ Vũ Văn Thuật.
Ngày 27 tháng 3 năm 1967, khi vừa tròn mười tám tuổi, Vũ Văn Thuật cùng nhiều thanh niên ưu tú của quê hương Chí Linh, (Hải Dương) đã gác lại những ước mơ hoài bão và tạm xa gia đình, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện tại các địa điểm thuộc huyện Chí Linh như Mạc Ngạn (xã Đồng Lạc), Miễu Sơn (xã Thái Học) và Khang Thọ (xã Chí Minh), anh tiếp tục hành quân vào chiến trường để tham gia chiến đấu. Khi đến Trạm 45 trên địa bàn tỉnh Đắc Lắk, Vũ Văn Thuật được biên chế vào Đại đội 3, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 349, rồi tiếp tục di chuyển vào chiến trường Khu V - một trong những nơi chiến sự diễn ra gian khổ và ác liệt nhất lúc bấy giờ.
Tại chiến trường Khánh Hòa, Vũ Văn Thuật tiếp tục chiến đấu trong đội hình Trung đoàn 18B (sau này thuộc Trung đoàn Sao Thủy gọi tắt là e20), với cấp bậc Trung sĩ và giữ chức vụ Tiểu đội trưởng. Đơn vị hoạt động chủ yếu trên địa bàn huyện Diên Khánh và vùng phụ cận, tham gia chiến đấu, bảo đảm hậu cần và xây dựng căn cứ. Trong ký ức của đồng đội, Vũ Văn Thuật là người có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, hoạt bát, tính tình cởi mở, thẳng thắn và giàu tinh thần trách nhiệm. Mặc dù tuổi đời còn rất trẻ, đồng chí luôn thể hiện bản lĩnh của một người cán bộ, có tư duy sắc bén, mạnh dạn nêu ý kiến trước tập thể và luôn được đồng đội quý trọng, tin tưởng.
Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, tình hình chiến trường Khánh Hòa vô cùng gay gắt trước các cuộc càn quét quy mô lớn của đối phương. Đến cuối năm 1969, khi Trung đoàn Sao Thủy cơ động sang chiến trường B3, Vũ Văn Thuật là một trong số cán bộ có kinh nghiệm được giữ lại để tăng cường cho lực lượng địa phương và chuyển sang Đội Công tác Bờ Nam Diên Khánh (trực thuộc huyện ủy Diên Khánh, tỉnh ủy Khánh Hòa). Đây là bước chuyển quan trọng, đưa đồng chí từ một chiến sĩ bộ đội chủ lực trở thành người cán bộ hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát.Nhiệm vụ của đội công tác bao gồm Vũ Văn Thuật và các đồng đội như cô Dìa, cô Thúc, cô Hiệp…; không chỉ là chiến đấu mà còn trực tiếp xây dựng cơ sở cách mạng, vận động quần chúng, bảo vệ cán bộ và giữ vững tuyến liên lạc giữa căn cứ với địa phương trong điều kiện nguy hiểm rình rập từng ngày.
Khoảng giữa năm 1970, sau khi hoàn thành một chuyến công tác bí mật, trên đường trở về căn cứ tại Diên Khánh, Vũ Văn Thuật cùng một nữ cán bộ của Đội Công tác Bờ Nam Diên Khánh bất ngờ rơi vào trận phục kích của địch. Trong tình thế hiểm nghèo, hai đồng chí đã kiên cường chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và anh dũng hy sinh.



