Liệt sĩ Vũ Văn Tòng
Liệt sĩ Vũ Văn Tòng
Ở thị trấn Chũ, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, có một người con đã lặng lẽ gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường – liệt sĩ Vũ Văn Tòng.
Anh sinh ra trên vùng đất trung du đồi vải, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chia cắt. Cuộc sống quê nhà tuy còn nhiều khó khăn, nhưng lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm đã sớm hun đúc trong anh ý chí lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Vũ Văn Tòng nhập ngũ. Anh mang quân hàm Hạ sĩ, thuộc đơn vị E1, F9, Quân khu 4. Rời quê hương Lục Ngạn, anh hành quân vào mặt trận phía Nam – nơi bom đạn ngày đêm cày xới đất rừng.
Đồng đội kể lại rằng Tòng là người gan dạ, nhanh nhẹn. Trong chiến đấu, anh luôn bám sát đội hình, sẵn sàng xung phong khi cần. Những đêm hành quân giữa rừng sâu, anh thường nhắc về quê nhà Chũ – nơi có gia đình đang mong ngày anh trở lại. Chính niềm tin ấy đã tiếp thêm cho anh sức mạnh vượt qua gian khổ.
Ngày 1 tháng 4 năm 1970, trong một trận chiến ác liệt ở mặt trận phía Nam, anh đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ chiến đấu. Tuổi đời còn rất trẻ, ước mơ còn dang dở, nhưng anh đã chọn đứng lại nơi tuyến đầu để bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.
Tin báo tử sau đó được gửi về từ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Ở quê nhà, gia đình và bà con lối xóm lặng đi trong đau thương. Song trong nỗi mất mát ấy là niềm tự hào: người con của thị trấn Chũ đã sống trọn nghĩa với non sông.
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh lùi vào ký ức, nhưng tên anh vẫn được nhắc đến trong những dịp tri ân liệt sĩ. Trên bia mộ khắc tên “Vũ Văn Tòng”, không chỉ là một dòng chữ, mà là cả một tuổi trẻ đã hóa thành bất tử.
Giữa những mùa vải chín đỏ ở Lục Ngạn hôm nay, sự bình yên của quê hương như có bóng hình những người lính năm xưa – những người đã ngã xuống để đất nước được trọn vẹn mùa xuân.



