Liệt sĩ Vũ Xuân Lực và câu chuyện "Lá thư gửi lại trước giờ nổ súng"
Lương Thị Hồng Ngọc
Vũ Xuân Lực nhập ngũ khi đang là thanh niên nông thôn đầy hoài hoài ước mơ. Anh tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị – "tọa độ lửa" khốc liệt nhất năm 1972.
Đêm trước khi bước vào trận đánh vượt sông Thạch Hãn đánh chiếm cao điểm, biết trước sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, Vũ Xuân Lực đã ngồi dưới gầm hầm rơm viết một bức thư gửi về cho người mẹ kính yêu. Trong thư có đoạn:
"Mẹ kính yêu! Con biết chiến trường này khốc liệt lắm, nhiều đồng đội của con đã không trở về. Nhưng mẹ đừng buồn, nếu con có hy sinh thì đó là vì độc lập của Tổ quốc. Con chỉ tiếc là chưa phụng dưỡng được mẹ lúc tuổi già..."
Sáng hôm sau, trận chiến diễn ra ác liệt, Vũ Xuân Lực trúng đạn pháo và hy sinh ngay tại dòng sông Thạch Hãn. Bức thư được đồng đội tìm thấy trong túi áo ngực đẫm máu của anh và sau này được trao lại cho gia đình, trở thành một kỉ vật vô giá về lòng hiếu thảo và lý tưởng sống kiên cường của thế hệ trẻ thời chiến.



