LIỆT SỮ PHẠM NGỌC HÙNG
LIỆT SỮ PHẠM NGỌC HÙNG
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – LIỆT SỸ PHẠM NGỌC HÙNG (BIỆT DANH: BA PHONG) Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, bên cạnh những chiến công vang dội trên chiến trường, còn có những cuộc đời đã hóa thân thành bất tử một cách lặng lẽ. Họ là những người đã chọn đứng trong bóng tối để bảo vệ ánh sáng, lấy sự hy sinh thầm lặng làm viên gạch xây nên đài độc lập. Ông nội của em, liệt sỹ Phạm Ngọc Hùng, bí danh Ba Phong (1930 – 1972), chính là một biểu tượng như thế – một người con ưu tú của vùng đất thép, một trí thức dấn thân và một chiến sĩ biệt động kiên trung. Phạm Ngọc Hùng sinh ra và lớn lên tại một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Gia đình ông vốn là cơ sở bí mật của Ðảng, nơi từng che giấu nhiều cán bộ cao cấp trong những năm tháng đen tối của phong trào cách mạng miền Nam. Sống trong bầu không khí sục sôi ấy, ông sớm nhận thức được nỗi đau mất nước và ý chí tự cường. Thay vì lựa chọn một cuộc sống yên ổn với tấm bằng kỹ sư cầu đường tại Sài Gòn, ông đã nghe theo tiếng gọi của non sông, đem kiến thức và lòng nhiệt thành của tuổi trẻ phục vụ cho lý tưởng giải phóng dân tộc. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, với danh nghĩa là một kỹ sư làm việc tại các công trình đô thị, ông Ba Phong đã khéo léo hoạt động trong lòng địch. Nhiệm vụ của ông vô cùng đặc biệt: thu thập bản đồ quân sự, sơ đồ các căn cứ yếu lược và vận chuyển tài liệu mật ra vùng giải phóng. Ðây là một công việc đòi hỏi sự bản lĩnh, mưu trí và cái đầu lạnh, bởi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc. Hình ảnh một người trí thức ban ngày miệt mài với những bản vẽ kỹ thuật, đêm về lại lặng lẽ dưới ánh đèn dầu chuẩn bị cho những kế hoạch tác chiến, chính là minh chứng rõ nét cho tinh thần "vừa hồng vừa chuyên" của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Trong một lần vận chuyển tài liệu quan trọng vào năm 1968, ông không may rơi vào tay giặc. Tại nhà tù Phú Quốc, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhằm khuất phục người chiến sĩ trẻ. Thế nhưng, đòn roi của kẻ thù chỉ làm dày thêm bản lĩnh của người cộng sản. Không khai thác được gì, chúng đưa ông về giam giữ tại nhà tù Côn Ðảo. Chính tại nơi "địa ngục trần gian" này, tinh thần hoa lửa của ông lại rực cháy hơn bao giờ hết. Ông không chỉ giữ vững khí tiết mà còn trở thành người truyền lửa, tổ chức các lớp học văn hóa, chính trị ngay trong buồng giam, biến nhà tù thành trường học cách mạng. Những bài thơ, những lời ca tràn đầy tinh thần lạc quan vẫn vang lên sau song sắt, khẳng định một niềm tin sắt đá vào ngày mai toàn thắng.


