Anh hùng Lao động

Liệt sỹ, Bác sỹ Đặng Văn Ngộ và bức thư vượt thời gian

Bác sỹ Đặng Văn Ngộ rời bỏ thành phố sang Pháp du học, nhưng khi Cách mạng tháng Tám nổ ra, ông đã quyết tâm từ bỏ cuộc sống sung túc để trở về nước tham gia kháng chiến.

Huế26/08/2026Đỗ Thị Mỹ Loan (Đoàn xã Đông Trà Bồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Liệt sỹ, Bác sỹ Đặng Văn Ngộ và bức thư vượt thời gian

Hành trình trở về của một trí thức kiên trung

Thành phố Paris những năm đầu thập niên 1940 vẫn đẹp lộng lẫy và hoa lệ, mang lại cho những du học sinh ưu tú như Đặng Văn Ngộ một tương lai rộng mở, đầy hứa hẹn. Thế nhưng, trong lồng ngực của chàng thanh niên ấy luôn nhịp một điệu đập duy nhất hướng về Tổ quốc.

Khi tiếng gọi của Cách mạng tháng Tám vang dội đến trời Âu, không chút đắn đo, ông quyết định gói ghém hành lý, từ bỏ cuộc sống đủ đầy, tiện nghi nơi trời Tây để trở về mái nhà chung Việt Nam. Về để dấn thân, về để đồng cam cộng khổ cùng nhân dân trong những năm tháng khói lửa.

Ánh lửa nơi chiến khu Nam Bộ

Miền Nam những năm kháng chiến thiếu thốn trăm bề. Vác trên vai tấm bằng bác sĩ danh giá, ông không chọn một nơi chốn bình yên mà ngược về chiến khu, nơi những căn lán dã chiến ẩn mình dưới tán rừng U Minh hay Đồng Tháp Mười.

Không thuốc men đầy đủ, không điện sáng, chiếc bàn mổ chỉ là vài tấm ván ghép thô sơ, đôi bàn tay của bác sĩ Đặng Văn Ngộ đã giành giật lại sự sống cho biết bao người lính từ lằn ranh tử thần. Giữa cái đói, cái rét và những cơn sốt rừng hoành hành, nụ cười hiền hậu và sự tận tụy của ông chính là chỗ dựa tinh thần lớn lao cho đồng đội. Thương binh được cứu sống, nhưng đôi vai ông ngày càng gầy đi, và mái tóc thanh niên sớm điểm sương gió chiến trường.

Di vật vượt thời gian

Định mệnh nghiệt ngã ập đến trong một trận càn khốc liệt của địch. Biết mình khó qua khỏi, trước khi trút hơi thở cuối cùng, người bác sĩ chiến sĩ ấy đã để lại những di vật vô cùng giản dị nhưng thiêng liêng: một chiếc kính hiển vi – người bạn đồng hành trong những đêm nghiên cứu tìm cách dập tắt dịch bệnh cứu dân, cùng những dòng bút tích nghẹn ngào gửi lại cho thế hệ mai sau.

Đó không chỉ là lời dặn dò về lòng yêu nước nồng nàn, mà còn là tâm nguyện thiết tha dành trọn đời cho y học, cho nhân dân.

Câu chuyện về bác sĩ Đặng Văn Ngộ khép lại bằng sự hy sinh oanh liệt, nhưng tinh thần của ông thì trường tồn mãi mãi. Ông là hiện thực đẹp đẽ và kiêu hãnh của thế hệ "xếp bút nghiên lên đường cứu nước", để lại ánh hào quang rực rỡ của lòng nhân ái và sự xả thân vì Tổ quốc cho các thế hệ mai sau noi theo.

"Có những cái chết hóa thành ngọn lửa, thắp sáng mãi con đường đi tới của dân tộc."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn