liệt sỹ Bùi Văn Thưởng và Bùi Văn Tấn

Anh Bùi Văn Thưởng (Con mẹ VNAH, AHLLVT Đoàn Thị Nghiệp) , vào làm công việc phát điện truyền tin tức, bài vở về Tổng xã Giải phóng Miền. Cùng đó, anh còn chép tin đọc chậm từ Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài Tiếng nói Giải phóng chuyển cho lãnh đạo và các cơ quan Tỉnh ủy, Mặt trận Dân tộc Giải phóng Mỹ Tho. Bùi Văn Thưởng rất gan lỳ, lanh lẹ, trên người lúc nào cũng mang theo lựu đạn, hễ đụng giặc là chủ động đánh, mở đường cho Phân xã rút an toàn. Vừa làm vừa học, học ở những anh chị cô chú đi trước, chẳng bao lâu anh Bùi Văn Thưởng đã hoàn toàn tự tin để viết tin, bài, cung cấp ảnh cho các tờ báo “Tranh đấu”, “Tin tức Mỹ Tho”, “Giải phóng”, “Ấp Bắc” phục vụ cho bộ đội nhân dân vùng giải phóng. Ba năm sau, cậu em trai Bùi Văn Tấn cũng vào căn cứ, công tác báo chí ở Phân xã Mỹ Tho. Từ đây anh làm thay công việc cho anh trai mình và làm cả phần việc công vụ cho cơ quan Tuyên huấn Mỹ Tho. Cuối tháng 3-1967, trên đường đi công tác về Tân Phú, Cai Lậy, bị lộ, bọn địch dùng trực thăng vây bắt, Bùi Văn Tấn tách ra khỏi đoàn công tác, đánh lạc hướng địch. Anh phóng mình ra giữa trảng cát kéo bọn giặc bám theo. Anh bị thương nặng và đã hy sinh ở tuổi 17.Hai năm sau, người anh Bùi Văn Thưởng cũng hy sinh khi anh mở đường máu cứu đồng đội trong trận càn ở Mỹ Đức Tây, Cái Bè, khi bước sang tuổi 22. Hai người con lần lượt hy sinh, má Tám Nghiệp đau thắt ruột thắt gan. Thế nhưng, đôi mắt nghiêm nghị của má vẫn luôn chứa đựng một quyết tâm. Quyết tâm trả thù cho con, đi đến tận cùng con đường chồng con đã đi: Quét sạch quân thù, giành lấy độc lập tự do..
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



