Liệt Sỹ Đặng Trần Trường 56
Liệt sỹ Đặng Trần Trường
Thị trấn Chũ của Bắc Giang những năm 1960 vẫn còn những con đường đất đỏ và những vườn vải xanh ngắt mỗi độ hè về. Ở đó, năm 1950, một cậu bé tên Đặng Trần Trường cất tiếng khóc chào đời. Tuổi thơ của Trường lớn lên giữa đồng ruộng, bãi sông và những buổi chiều theo mẹ ra vườn. Cậu là con trai duy nhất trong nhà, hiền lành nhưng cứng cỏi, ít nói mà sâu sắc. Năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi, nghe theo tiếng gọi Tổ quốc, Trường tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn con lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay anh một nắm đất quê và dặn: “Đi rồi nhớ ngày về.” Trường cười, ánh mắt sáng nhưng kiên nghị. Anh hiểu, có những con đường đi là để giữ bình yên cho những con đường khác. Sau thời gian huấn luyện, Trường được biên chế về Binh trạm 32, mang quân hàm Hạ sỹ. Nhiệm vụ của đơn vị anh là đảm bảo vận chuyển, giữ mạch máu giao thông trên tuyến lửa. Những đoàn xe âm thầm vượt qua mưa bom, băng qua rừng sâu, lội suối, tất cả đều nhờ sự bền bỉ và gan dạ của những người lính như anh. Ở mặt trận phía Tây, bom đạn ngày đêm cày xới. Có những đêm rừng sáng rực như ban ngày bởi pháo sáng và lửa cháy. Trường thường nhận phần việc khó về mình. Anh bảo với đồng đội: “Mình trẻ, còn sức. Làm được thì làm cho anh em đỡ vất vả.” Giữa khốc liệt chiến tranh, anh vẫn giữ thói quen ghi vài dòng vào sổ tay: nhớ mẹ, nhớ mùa vải chín, nhớ con sông quê lặng lờ trôi. Ngày 7 tháng 4 năm 1970, trong một trận chiến đấu ác liệt bảo vệ tuyến vận chuyển, Trường đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi tuổi. Đồng đội kể lại rằng trước khi ngã xuống, anh vẫn cố giữ vị trí đến phút cuối cùng để bảo đảm an toàn cho đơn vị. Sự hy sinh của anh đã góp phần giữ vững mạch đường chi viện. Anh được an táng tại nghĩa trang mặt trận. Tin báo tử về đến quê nhà vào một chiều lặng gió. Mẹ anh lặng người, tay vẫn nắm chặt nắm đất năm nào bà tiễn con đi. Từ đó, mỗi mùa vải chín, bà lại nhìn về phía rừng xa, như thể con trai vẫn đâu đó trên những con đường Trường từng đi qua. Năm tháng trôi qua, thị trấn Chũ đổi thay nhiều, nhưng tên anh vẫn được nhắc trong những buổi sinh hoạt truyền thống của quê hương. Người ta kể cho lớp trẻ nghe về một chàng trai hai mươi tuổi đã chọn ở lại tuổi xuân nơi chiến trường để đất nước được bình yên. Câu chuyện của Đặng Trần Trường không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà là hình ảnh của cả một thế hệ – những người đã gửi lại tuổi trẻ trong lòng đất mẹ để Tổ quốc được hồi sinh trong hòa bình.


