Khác

LIỆT SỸ ĐINH NGỌC ĐƯỚC – một đời gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc

Liệt sĩ Đinh Ngọc Đước, sinh năm 1950, quê quán xã Nguyên Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, là một người con như thế. Cuộc đời của đồng chí tuy ngắn ngủi, nhưng sự hy sinh ấy đã hòa vào lịch sử dân tộc, trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của quê hương và đất nước.

Thanh Hóa16/09/2026Phường Đào Duy Từ (Phường Đào Duy Từ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

LIỆT SỸ ĐINH NGỌC ĐƯỚC

Người con quê hương Nguyên Bình – một đời gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc

 

Có những con người sinh ra giữa những miền quê bình dị, lớn lên trong tiếng ru của mẹ, trong tình yêu thương của gia đình và tình nghĩa xóm làng. Họ từng có một tuổi trẻ với những ước mơ rất đỗi bình thường: một mái nhà, một gia đình, một cuộc sống yên vui bên người thân.

Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ đã gác lại những ước mơ riêng, khoác lên mình màu áo người lính, lên đường bảo vệ non sông.

Liệt sĩ Đinh Ngọc Đước, sinh năm 1950, quê quán xã Nguyên Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, là một người con như thế.

Cuộc đời của đồng chí tuy ngắn ngủi, nhưng sự hy sinh ấy đã hòa vào lịch sử dân tộc, trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của quê hương và đất nước.

TỪ QUÊ HƯƠNG NGUYÊN BÌNH ĐẾN NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

Năm 1950, khi đất nước vẫn đang trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, Đinh Ngọc Đước cất tiếng khóc chào đời trên quê hương Nguyên Bình.

Đó là một vùng quê giàu truyền thống cách mạng, nơi những người dân bình dị đã trải qua biết bao biến động của lịch sử. Trong những năm tháng chiến tranh, tiếng gọi của Tổ quốc vang lên từ khắp các miền quê, thôi thúc lớp lớp thanh niên lên đường.

Tuổi thơ của Đinh Ngọc Đước cũng lớn lên trong một đất nước chưa có được những ngày bình yên trọn vẹn.

Khi đất nước cần, tuổi trẻ của đồng chí đã không chọn sự bình yên cho riêng mình.

Đồng chí đã lên đường.

Phía sau bước chân người lính là quê hương Nguyên Bình thân yêu, là gia đình, là những người thân ngày đêm mong ngóng. Phía trước là chiến trường, là những tháng ngày đối mặt với hiểm nguy, gian khổ và mất mát.

Có lẽ trong hành trang của người lính năm ấy không chỉ có quân trang, mà còn có hình bóng quê nhà.

Một mái nhà.

Một người mẹ.

Những người thân yêu.

Và trên hết là tình yêu đối với Tổ quốc.

MÙA ĐÔNG NĂM 1972 – KHI BẦU TRỜI HÀ NỘI RỰC LỬA

Năm 1972, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào một trong những giai đoạn ác liệt nhất.

Tháng 12 năm ấy, chiến dịch Điện Biên Phủ trên không diễn ra trên bầu trời miền Bắc. Những chiếc máy bay B-52 cùng nhiều loại máy bay khác của Mỹ tiến hành các cuộc ném bom quy mô lớn, biến bầu trời nhiều thành phố, thị xã miền Bắc thành những trận địa lửa.

Trong những ngày tháng lịch sử ấy, biết bao cán bộ, chiến sĩ và nhân dân miền Bắc đã kiên cường đứng vững trước bom đạn.

Giữa thời khắc khốc liệt của lịch sử ấy, có những người lính đã chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm và niềm tin.

Đinh Ngọc Đước cũng đã có mặt trong những năm tháng lịch sử ấy.

Năm 1972, khi tuổi đời mới khoảng 22 tuổi, đồng chí đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Hai mươi hai tuổi...

Một độ tuổi mà hôm nay, nhiều người trẻ vẫn đang ngồi trên giảng đường, bắt đầu công việc, vun đắp những ước mơ cho tương lai.

Còn người thanh niên Đinh Ngọc Đước năm ấy đã chọn con đường của người lính.

Con đường mà ở đó, phía trước có thể là hiểm nguy.

Con đường mà sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

Nhưng đồng chí vẫn bước đi.

Bởi trong trái tim người lính luôn có một điều lớn hơn sự sống của riêng mình:

Tổ quốc.

TUỔI HAI MƯƠI HAI VÀ MỘT LỜI HẸN KHÔNG TRỞ VỀ

Chúng ta không biết những ngày cuối cùng của đồng chí Đinh Ngọc Đước đã diễn ra như thế nào.

Không biết đồng chí đã nghĩ gì trong khoảnh khắc đối mặt với hiểm nguy.

Không biết trong giây phút cuối cùng, hình ảnh nào hiện lên trong tâm trí người chiến sĩ trẻ.

Nhưng chúng ta có thể hình dung rằng, trong trái tim người con quê hương Nguyên Bình ấy luôn có bóng dáng quê nhà.

Có con đường làng thân thuộc.

Có những người thân yêu đang chờ đợi.

Có những mùa lúa quê hương.

Có những ngày tháng bình yên mà đồng chí từng mong ước.

Và có thể, cũng như biết bao người lính năm xưa, đồng chí từng mang theo một lời hẹn:

Ngày chiến thắng sẽ trở về.

Nhưng lời hẹn ấy đã không thể thực hiện.

Năm 1972, đồng chí Đinh Ngọc Đước đã hy sinh.

Tuổi xuân dừng lại ở tuổi hai mươi hai.

Một cuộc đời còn rất trẻ.

Một tương lai còn rất dài.

Một người con đã mãi mãi không trở về với quê hương.

ANH NẰM LẠI, ĐỂ QUÊ HƯƠNG ĐƯỢC BÌNH YÊN

Chiến tranh rồi cũng đi qua.

Những tiếng bom, tiếng đạn rồi cũng lùi vào quá khứ.

Nhưng sự hy sinh của những người lính như Đinh Ngọc Đước thì không bao giờ mất đi.

Bởi nếu không có những người đã chấp nhận hy sinh, sẽ không có những ngày tháng bình yên mà chúng ta đang có hôm nay.

Nếu không có những người con quê hương sẵn sàng rời mái nhà nhỏ để bảo vệ Tổ quốc, sẽ không có những con đường làng thanh bình, những mái trường đầy tiếng trẻ thơ, những mùa lúa trĩu bông và những buổi tối yên bình nơi quê nhà.

Đồng chí Đinh Ngọc Đước đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng sự hy sinh ấy đã làm nên một phần ý nghĩa của hai chữ hòa bình.

Có những người đi qua chiến tranh và trở về.

Có những người đi qua chiến tranh nhưng mãi mãi nằm lại.

Và có những người, dù đã nằm xuống, nhưng tên tuổi vẫn còn sống mãi trong ký ức của quê hương.

Đinh Ngọc Đước là một người như thế.

NGƯỜI CON QUÊ HƯƠNG NGUYÊN BÌNH

Hôm nay, quê hương Nguyên Bình đã có nhiều đổi thay.

Những con đường xưa đã rộng hơn.

Những mái nhà đã khang trang hơn.

Trẻ em được đến trường trong những ngày tháng không còn tiếng bom.

Những người trẻ được học tập, lao động, lập nghiệp và theo đuổi những ước mơ của riêng mình.

Cuộc sống hôm nay bình yên đến mức đôi khi chúng ta quên rằng, để có được sự bình yên ấy, đã có biết bao thế hệ phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.

Trong dòng chảy của quê hương ấy, cái tên Đinh Ngọc Đước vẫn là một dấu son.

Đồng chí là người con của Nguyên Bình.

Là một người lính của thế hệ đã sống trong những năm tháng đất nước gian lao.

Và là một người đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc.

LỜI TRI ÂN CỦA THẾ HỆ HÔM NAY

Mỗi khi nhắc đến các anh hùng liệt sĩ, chúng ta không chỉ nhắc về những người đã hy sinh.

Chúng ta đang nhắc về giá trị của hòa bình.

Chúng ta đang nhắc về trách nhiệm của thế hệ hôm nay.

Đối với tuổi trẻ, sự hy sinh của Liệt sĩ Đinh Ngọc Đước là một bài học không cần những trang sách dài.

Đó là bài học về lòng yêu nước.

Về trách nhiệm.

Về lý tưởng sống.

Về sự cống hiến.

Đồng chí đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho đất nước.

Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay càng phải biết trân trọng những ngày tháng mình đang có.

Không nhất thiết phải làm những điều lớn lao.

Mỗi người trẻ có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ:

Học tập tốt hơn.

Lao động nghiêm túc hơn.

Sống có trách nhiệm hơn.

Biết yêu thương gia đình.

Biết sẻ chia với cộng đồng.

Biết giữ gìn truyền thống quê hương.

Và khi Tổ quốc cần, phải biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.

Đó chính là cách thế hệ hôm nay tiếp nối những điều mà thế hệ cha anh đã gửi lại.


THAY LỜI KẾT

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người chiến sĩ trẻ Đinh Ngọc Đước hy sinh.

Thời gian có thể làm thay đổi những con đường, những mái nhà và cảnh vật quê hương.

Nhưng thời gian không thể xóa đi ký ức về những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Ở đâu đó trên mảnh đất quê hương, tên đồng chí vẫn được nhắc đến bằng tất cả niềm kính trọng.

Đinh Ngọc Đước – người con quê hương Nguyên Bình.

Sinh năm 1950.

Hy sinh năm 1972.

Tuổi đời chỉ vừa 22.

Một tuổi xuân ngắn ngủi, nhưng một sự hy sinh có ý nghĩa với cả một dân tộc.

Xin được nghiêng mình trước người chiến sĩ đã dành tuổi trẻ của mình cho đất nước.

Xin được gửi đến đồng chí lòng biết ơn sâu sắc của thế hệ hôm nay.

Và xin được nói với đồng chí rằng:

Quê hương hôm nay đã bình yên.

Đất nước hôm nay đang từng ngày phát triển.

Những người trẻ hôm nay vẫn đang tiếp tục viết tiếp câu chuyện mà thế hệ các đồng chí đã mở ra bằng máu và tuổi xuân của mình.

Tên tuổi đồng chí có thể nằm lại với thời gian,

nhưng sự hy sinh của đồng chí sẽ còn mãi trong ký ức quê hương.

Bởi có những người đã đi qua cuộc đời rất ngắn,

nhưng để lại một câu chuyện rất dài cho các thế hệ mai sau.

Câu chuyện về lòng yêu nước.
Câu chuyện về tuổi trẻ.
Câu chuyện về sự hy sinh.
Và câu chuyện về một thế hệ đã sống, chiến đấu và nằm xuống để Tổ quốc được bình yên.

Xin đời đời ghi nhớ công ơn Liệt sĩ Đinh Ngọc Đước!

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn