Liệt sỹ Đồng Ngọc Miện – Viên ngọc của biển cả
Liệt sỹ Đồng Ngọc Miện, người du kích của vùng biển ven bờ, gắn đời mình với những con sóng bạc đầu và những đêm không trăng trên mặt nước mênh mông. Anh tham gia vào những đoàn tàu không số, bảo vệ các bến bãi tiếp nhận vũ khí từ miền Bắc. Cuộc chiến trên biển đầy sóng gió và rủi ro, nhưng Miện như một viên ngọc quý của biển cả, lấp lánh sự trung thành tuyệt đối. Anh là nốt nhạc cuối của bản hùng ca, khẳng định chủ quyền lãnh thổ từ đất liền ra đến khơi xa.
Sinh ra trong một gia đình ngư dân nghèo giàu truyền thống cách mạng, Đồng Ngọc Miện lớn lên giữa mùi mặn của gió biển, tiếng mái chèo khua nhịp và những chuyến ra khơi dầm dãi mưa nắng. Tuổi thơ anh gắn với lưới chài, bến cá và những đêm cùng cha mẹ canh bãi, che chở cán bộ, giữ bí mật cho đường vận chuyển trên biển. Gian khó hun đúc ở anh một ý chí bền bỉ, một tấm lòng sắt son với quê hương, và niềm tin không lay chuyển vào con đường độc lập.
Ở Đồng Ngọc Miện người chiến sĩ đã nằm xuống vào ngày 16 tháng 8 năm 1969 nhưng sự tỏa sáng những phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng: lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên trung bất khuất. Trước bão tố và sự truy đuổi gắt gao của kẻ thù, anh không nao núng; giữa trùng khơi mịt mùng, anh vẫn bám biển, bám bờ, giữ trọn lời thề với Tổ quốc. Với anh, mỗi ngọn sóng là chiến hào, mỗi con nước là nhịp hành quân, và mỗi bến bãi là một tiền đồn của chủ quyền.
Hành động anh hùng của anh được viết nên bằng những chuyến đi không số. Trong nhiều đợt vận chuyển vũ khí vượt biển, Đồng Ngọc Miện cùng đồng đội vượt qua phong ba, luồn lách giữa vòng vây tàu tuần tiễu, đưa hàng cập bến an toàn. Có những đêm bão nổi, tàu tròng trành như chiếc lá, anh vẫn bình tĩnh giữ lái, bảo vệ hàng và đồng đội. Trong một chuyến đi ác liệt, khi địch phát hiện và truy kích, anh dũng cảm ở lại nghi binh, mở lối cho tàu thoát vòng vây. Anh anh dũng hy sinh giữa biển khơi, hóa thân vào con sóng để giữ trọn mạch tiếp vận cho chiến trường.
Sự hy sinh của anh không tan vào đại dương. Máu anh hòa vào nước mặn, thấm vào bãi cát quê hương, để từ đó những bến bãi lại bình yên, những con tàu lại vươn khơi trong hòa bình. Trên mỗi chuyến ra biển hôm nay, dường như vẫn có ánh nhìn của người du kích năm xưa dõi theo, lặng lẽ mà kiêu hùng.
Đồng Ngọc Miện để lại cho thế hệ mai sau một di sản tinh thần bất diệt: giữ biển như giữ nhà, bám bờ như bám đất, và trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Cuộc đời anh là lời nhắc nhở thiêng liêng:
“Còn biển là còn chủ quyền,
Còn con tàu là còn đường thắng lợi.”
Tấm gương của anh soi sáng con đường cho lớp lớp thanh niên: biết yêu từng bến cá, từng dải cát quê hương; biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm với non sông. Giữa tiếng sóng vỗ hôm nay, dường như vẫn vang vọng nhịp chèo của người du kích biển — nốt nhạc cuối của bản hùng ca, để Tổ quốc ta vững vàng từ đất liền ra đến khơi xa.



