Liệt sỹ Hà Đăng Thuận người anh hùng Vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ tổ quốc
Hồ sơ số 6505 Hà Đăng Thuận C 10753 BG/LS 11814 1950 Nam X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang 1967 Hạ sỹ Sư đoàn 308 19-3-1971 Chống Mỹ Vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ tổ quốc Mặt trận phía nam 006/BT71 sư đoàn 308 BS 002b Quân nhân Khu vực riêng của đơn vị Nov-71 Sở Lao động Thương binh & xã hội tỉnh Bắc giang
Mùa hè năm 1950, ở vùng đồi thấp của Thanh Hải, tiếng trẻ sơ sinh cất lên trong một ngôi nhà mái rơm nhỏ nép bên triền đồi. Đứa trẻ ấy được đặt tên là Hà Đăng Thuận.
Quê hương của Thuận nằm giữa những dãy đồi trập trùng của huyện Lục Ngạn. Khi ấy vùng đất này còn nghèo. Người dân sống nhờ nương sắn, ruộng lúa và những khu vườn vải thiều. Mỗi mùa vải chín, cả vùng đồi đỏ rực như lửa, thơm nồng trong gió.
Thuận lớn lên giữa thiên nhiên ấy. Tuổi thơ của cậu là những buổi chăn trâu bên suối, những ngày theo cha lên đồi phát cỏ, và những tối ngồi nghe người lớn kể chuyện chiến tranh.
Những câu chuyện về người lính, về những đoàn quân đi qua làng để vào Nam đánh giặc, đã in sâu vào trí nhớ của cậu bé.
Có lần Thuận hỏi cha:
— Cha ơi, sao họ phải đi xa thế?
Cha cậu nhìn lên bầu trời tối, rồi nói chậm rãi:
— Vì đất nước mình còn chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, ai cũng phải đi.
Thuận im lặng rất lâu. Lời nói ấy ở lại trong lòng cậu suốt nhiều năm.
Ngày rời quê
Năm 1967, khi vừa tròn 17 tuổi, Thuận viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Ngày lên đường, trời Thanh Hải có mưa phùn nhẹ. Con đường đất đỏ dẫn ra đầu làng đông nghịt người tiễn. Mẹ Thuận buộc lại dây ba lô cho con trai, mắt đỏ hoe.
— Con đi mạnh giỏi nhé.
Thuận chỉ gật đầu. Cậu không dám nhìn lâu vào mắt mẹ.
Từ ngày hôm ấy, cậu thanh niên làng đồi trở thành một người lính của Sư đoàn 308 — một đơn vị chủ lực nổi tiếng của quân đội.
Những tháng huấn luyện đầu tiên vô cùng gian khổ. Hành quân, bắn súng, đào công sự, tập chiến thuật… tất cả đều mới mẻ với chàng trai vừa rời nương rẫy.
Nhưng Thuận không than vãn. Cậu tập luyện chăm chỉ, kiên nhẫn như khi còn nhỏ học cày ruộng cùng cha.
Chẳng bao lâu sau, Thuận được phong quân hàm hạ sĩ.
Đồng đội thường nhớ về anh như một người lính ít nói nhưng chân thành. Trong những buổi nghỉ hiếm hoi, anh hay kể về quê hương Thanh Hải — về những đồi vải đỏ rực mỗi mùa hè.
— Sau này hòa bình, tôi sẽ dẫn các anh về quê tôi ăn vải — Thuận cười nói.
Con đường vào Nam
Những năm cuối thập niên 1960, cuộc Chiến tranh Việt Nam ngày càng khốc liệt.
Đơn vị của Thuận nhận lệnh hành quân vào mặt trận phía Nam.
Cuộc hành quân kéo dài hàng tháng trời. Những đoàn quân lặng lẽ đi trong rừng sâu của dãy Trường Sơn. Họ băng qua suối, vượt qua những con dốc trơn trượt và những cơn mưa rừng bất chợt.
Đêm đến, người lính nằm võng giữa rừng, nghe tiếng côn trùng và tiếng máy bay xa xa.
Có lần, Thuận lấy trong ba lô ra một mảnh giấy nhỏ. Đó là lá thư anh viết nhưng chưa gửi.
Trong thư, anh viết:
“Ở nhà chắc mùa vải sắp chín rồi. Con nhớ đồi vải sau nhà mình quá. Khi nào chiến tranh kết thúc, con sẽ về phụ cha mẹ hái vải.”
Anh gấp lá thư lại cẩn thận, đặt vào túi áo.
Không ai biết rằng đó sẽ là những dòng chữ cuối cùng anh viết về quê hương.
Trận đánh tháng Ba
Ngày 19 tháng 3 năm 1971, tại một khu rừng thuộc chiến trường phía Nam, đơn vị của Thuận nhận nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng.
Trận đánh bắt đầu từ sáng sớm.
Pháo nổ dồn dập. Đất đá tung lên từng mảng lớn. Tiếng súng hòa lẫn tiếng hô của những người lính.
Thuận cùng đồng đội bám chặt công sự.
Khói súng phủ kín khu rừng.
Trong khoảnh khắc ác liệt nhất của trận chiến, Thuận vẫn ở lại vị trí của mình, tiếp đạn và hỗ trợ đồng đội.
Rồi giữa làn đạn dày đặc, anh ngã xuống.
Chàng trai đến từ Thanh Hải khi ấy mới 21 tuổi.
Nơi người lính nằm lại
Sau trận đánh, đồng đội đã chôn cất Thuận tại khu vực riêng của đơn vị ngay trong rừng.
Họ dựng một tấm bia gỗ nhỏ, ghi tên anh.
Trên chiến trường rộng lớn, đó chỉ là một ngôi mộ giản dị. Nhưng với đồng đội, đó là nơi yên nghỉ của một người bạn, một người lính đã chiến đấu đến phút cuối cùng.
Hồ sơ sau này ghi lại:
Hy sinh ngày 19-3-1971
Đơn vị: Sư đoàn 308
Lý do: Vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc
Hồ sơ được chuyển về lưu giữ tại Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh Bắc Giang vào tháng 11 năm 1971.
Mùa vải vẫn đỏ
Nhiều năm sau chiến tranh, ở Thanh Hải, những mùa vải vẫn đến.
Những đồi cây vẫn đỏ rực mỗi khi hè về.
Nhưng trong một ngôi nhà nhỏ ở đầu làng, người mẹ năm nào vẫn thắp hương cho người con trai không trở về.
Trên bàn thờ là tấm ảnh cũ của Hà Đăng Thuận — chàng lính trẻ với ánh mắt hiền lành.
Người dân trong làng vẫn nhớ anh.
Họ nhớ đến cậu bé từng chăn trâu trên đồi, người thanh niên rời quê khi mới mười bảy tuổi.
Và mỗi khi gió mùa hè thổi qua những đồi vải đỏ, dường như vẫn có bước chân của người lính năm xưa đi giữa quê hương mình.
Nếu bạn muốn, tôi có thể tiếp tục giúp bạn:

