Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Liệt sỹ Lưu Văn Lề một người lính đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc

6508 Lưu Văn Lề C 18312 BG/LS 00404 Nam X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang 1967 Trung đội phó Quân Khu 5 30-5-1975 Chống Mỹ Vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ tổ quốc Mặt trận phía nam 98/LNS , 01-12-76 Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh Bắc Giang 3H 921b Quân nhân Khu vực riêng của đơn vị Jan-77 Sở Lao động Thương binh & xã hội tỉnh Bắc giang

08/03/2026đoàn phường Chũ (đoàn phường Chũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đồi trập trùng của Thanh Hải, người dân vẫn truyền tai nhau về những người con đã rời làng trong những năm tháng chiến tranh. Trong số đó có Lưu Văn Lề — một người lính đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Ông sinh ra trong một gia đình nông dân ở huyện Lục Ngạn, nơi những con đường đất đỏ uốn quanh các triền đồi. Cuộc sống khi ấy còn nhiều thiếu thốn. Người dân quanh năm làm ruộng, trồng sắn, trồng ngô và chăm sóc những vườn cây trên sườn núi.

Tuổi thơ của Lề gắn với ruộng đồng và những buổi theo cha mẹ lên đồi làm rẫy. Nhưng lớn lên trong thời đất nước chiến tranh, anh sớm hiểu rằng thế hệ của mình phải gánh vác một trách nhiệm lớn hơn.

Lên đường

Năm 1967, khi vừa đến tuổi thanh niên, Lưu Văn Lề lên đường nhập ngũ.

Ngày rời quê, con đường nhỏ dẫn ra đầu làng đông kín người tiễn. Những thanh niên cùng trang lứa khoác ba lô, mặc quân phục mới, đứng thành hàng trước sân đình.

Mẹ anh đứng lặng phía sau, đôi mắt đỏ hoe.

— Đi mạnh giỏi con nhé, khi nào hòa bình thì về — bà nói.

Lề gật đầu. Trong ánh mắt của chàng trai trẻ khi ấy có cả niềm quyết tâm và khát vọng.

Sau thời gian huấn luyện, anh được biên chế vào lực lượng thuộc Quân khu 5, một chiến trường khốc liệt trong cuộc Chiến tranh Việt Nam.

Những năm tháng chiến trường

Miền Trung những năm ấy là vùng đất đầy khói lửa. Những cánh rừng, dãy núi và thung lũng trở thành chiến trường ác liệt.

Tại đây, Lưu Văn Lề dần trưởng thành qua nhiều trận đánh. Sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của anh khiến cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ trung đội phó.

Trong đơn vị, anh là người luôn đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn. Đồng đội nhớ về anh như một người chỉ huy bình tĩnh, sẵn sàng chia sẻ gian khổ với chiến sĩ.

Có những đêm hành quân qua rừng sâu, họ chỉ có thể ngủ vài giờ giữa tiếng côn trùng và tiếng bom đạn xa xa. Nhưng trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, Lề vẫn kể cho đồng đội nghe về quê hương Lục Ngạn.

— Quê tôi có nhiều đồi lắm. Mỗi mùa vải chín, cả vùng đỏ rực — anh nói.

Những câu chuyện ấy giúp những người lính cảm thấy gần gũi hơn giữa chiến trường xa lạ.

Ngày cuối cùng của cuộc chiến

Năm 1975, cuộc chiến tranh đi đến những ngày cuối cùng. Những trận đánh cuối cùng diễn ra trên khắp các chiến trường phía Nam.

Ngày 30 tháng 5 năm 1975, trong một nhiệm vụ chiến đấu tại mặt trận phía Nam, trung đội của Lưu Văn Lề tiếp tục làm nhiệm vụ.

Dù chiến tranh đang đi đến hồi kết, nhưng những trận chiến vẫn rất nguy hiểm. Trong một trận giao tranh, anh đã anh dũng hy sinh.

Người trung đội phó ấy đã nằm lại chiến trường khi đất nước vừa bước vào những ngày hòa bình.

Người lính trong ký ức

Sau khi hy sinh, đồng đội đã an táng anh tại khu vực riêng của đơn vị.

Hồ sơ của anh sau đó được hoàn thiện và xác nhận là quân nhân hy sinh vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc. Các giấy tờ được chuyển về quản lý tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang, rồi lưu giữ tại Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh Bắc Giang vào đầu năm 1977.

Quê hương vẫn nhớ

Ngày nay, vùng đồi của Thanh Hải đã thay đổi nhiều. Những con đường mới mở ra, cuộc sống người dân khá hơn trước.

Nhưng mỗi khi nhắc đến lịch sử của quê hương, người dân vẫn nhớ đến những người con đã ra đi trong chiến tranh.

Trong ký ức của làng, Lưu Văn Lề không chỉ là một người lính.

Anh là chàng trai của vùng đồi năm nào, người đã rời quê hương với chiếc ba lô trên vai, mang theo niềm tin rằng một ngày đất nước sẽ hòa bình.

Và chính những người như anh đã góp phần làm nên ngày hòa bình ấy. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn