Liệt sỹ Mai Xuân Nghiêm(1950-1968)
LIỆT SỸ MAI XUÂN NGHIÊM – NGƯỜI CON TRẺ CỦA QUÊ HƯƠNG AN THÀNH
LIỆT SỸ MAI XUÂN NGHIÊM – NGƯỜI CON TRẺ CỦA QUÊ HƯƠNG AN THÀNH
Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau một mái nhà, một người mẹ, những người thân yêu và một quê hương vẫn còn dang dở những ước mơ.
Liệt sĩ Mai Xuân Nghiêm (1950–1968) là một trong những người con như thế.
Anh sinh năm 1950, quê tại xã Kim Tân, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương cũ, nay thuộc xã An Thành, thành phố Hải Phòng. Tuổi trẻ của anh lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh.
Năm 1968, khi mới vừa tròn 18 tuổi, Mai Xuân Nghiêm đã vĩnh viễn nằm lại giữa chiến trường.
Mười tám tuổi.
Đó là tuổi của những ước mơ còn ở phía trước.
Là tuổi mà một chàng trai đáng lẽ vẫn còn được sống bên gia đình, được làm việc trên quê hương, được yêu thương và xây dựng cuộc đời riêng.
Nhưng lịch sử đã đặt lên vai thế hệ của anh một trách nhiệm lớn lao.
Anh lên đường.
Ngày người thanh niên quê Kim Thành khoác ba lô rời quê, phía sau anh là một miền quê Bắc Bộ bình dị.
Có những cánh đồng trải dài.
Có con đường làng thân thuộc.
Có mái nhà nơi những người thân vẫn ngày đêm mong ngóng.
Có thể ngày ấy, anh cũng từng nghĩ về ngày trở về.
Như bao người lính trẻ khác, anh bước vào chiến tranh với tuổi đời còn rất ít, nhưng mang theo một niềm tin lớn: góp sức mình cho đất nước.
Chiến trường năm 1968 là một chiến trường khốc liệt.
Tiếng bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Những người lính phải hành quân trong điều kiện thiếu thốn, đối mặt với hiểm nguy từng ngày.
Trong những giờ phút ấy, tuổi trẻ của họ được tôi luyện bằng gian khổ.
Tình đồng đội trở thành chỗ dựa.
Niềm tin trở thành sức mạnh.
Và quê hương trở thành nơi để họ hướng về.
Rồi một ngày, chiến trường cướp đi người con trai trẻ của quê hương.
Mai Xuân Nghiêm hy sinh năm 1968.
Anh ra đi khi tuổi đời mới 18.
Không có những năm tháng trưởng thành.
Không có ngày trở về trong vòng tay người thân.
Không có cơ hội tự mình xây dựng mái ấm.
Những điều tưởng như rất bình thường đối với một con người đã trở thành những ước mơ dang dở của người lính trẻ.
Từ đó, quê hương có thêm một người con nằm lại với đất nước.
Gia đình có một người thân mãi mãi không trở về.
Và những người từng biết anh có thêm một cái tên để nhớ.
Mai Xuân Nghiêm.
Nhiều năm trôi qua.
Chiến tranh kết thúc.
Đất nước bước vào những ngày hòa bình.
Những cánh đồng quê hương lại xanh màu lúa.
Những con đường làng ngày một đổi thay.
Những thế hệ trẻ lớn lên trong tiếng cười, tiếng nói của cuộc sống thanh bình.
Nhưng ở đâu đó, trong ký ức của những người đi trước, vẫn còn hình ảnh một chàng trai trẻ năm nào.
Một người con đã rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ và không bao giờ trở lại.
Tên anh được khắc trên bia tưởng niệm.
Tên anh được nhắc trong những ngày tri ân.
Tên anh trở thành một phần ký ức của quê hương.
Điều đau đáu nhất của chiến tranh không chỉ là những trận đánh.
Đó còn là những tuổi xuân không trở lại.
Mai Xuân Nghiêm hy sinh khi mới 18 tuổi.
Anh không có một cuộc đời dài để kể lại những điều mình đã trải qua.
Vì vậy, câu chuyện về anh hôm nay được kể bằng ký ức của quê hương, bằng sự tưởng nhớ của gia đình và bằng lòng biết ơn của những người được sống trong hòa bình.
Mỗi khi nhắc đến những liệt sĩ trẻ tuổi như anh, chúng ta càng hiểu rằng:
Hòa bình không phải món quà miễn phí.
Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là những con người đã trao lại tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Quê hương An Thành hôm nay đã đổi thay.
Những con đường mới mở ra.
Những mái nhà mới mọc lên.
Trẻ em được đến trường.
Cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Có lẽ nếu những người lính năm xưa có thể nhìn thấy quê hương hôm nay, họ sẽ mỉm cười.
Bởi những điều họ từng mong ước – một đất nước không còn tiếng súng, một quê hương thanh bình, những thế hệ trẻ được sống và học tập – đã trở thành hiện thực.
Và trong sự bình yên ấy, tên tuổi của những người đã hy sinh vẫn cần được nhắc nhớ.
Để thế hệ hôm nay hiểu rằng phía sau mỗi con đường, mỗi mái nhà, mỗi cánh đồng bình yên là biết bao cuộc đời đã gửi lại tuổi trẻ.
Liệt sĩ Mai Xuân Nghiêm – sinh năm 1950, hy sinh năm 1968, quê xã Kim Tân, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương cũ, nay thuộc xã An Thành, thành phố Hải Phòng.
Mười tám tuổi – một tuổi xuân còn quá ngắn.
Nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên một mùa bình yên dài hơn cho quê hương, đất nước.
Anh không trở về.
Nhưng tên anh vẫn còn ở lại.
Ở lại trong ký ức gia đình.
Ở lại trong trang sử quê hương.
Ở lại trong lòng những thế hệ hôm nay.
Và ở lại mãi với một thời hoa lửa của dân tộc.



