Thân nhân liệt sĩ, người có công

LIỆT SỸ MINH - TẤM GƯƠNG SÁNG THỜI KỲ CHỐNG MỸ

Tôi là chị gái của em – đứa em trai mà cả đời này tôi không bao giờ còn được gặp lại.

Thái Nguyên21/03/2026Dương Văn Quân (Cường Lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là chị gái của em – đứa em trai mà cả đời này tôi không bao giờ còn được gặp lại. Em tôi lên đường nhập ngũ vào những năm tháng cuộc chiến chống Mỹ đang ác liệt nhất. Khi đó em mới mười chín tuổi, gầy nhưng rắn rỏi, ánh mắt lúc nào cũng sáng lên một niềm tin rất lạ. Ngày em đi, nó chỉ mang theo một ba lô nhỏ, bên trong là vài bộ quần áo, cuốn sổ tay và bức ảnh chụp cả gia đình. Tôi còn nhớ rõ buổi sáng hôm ấy. Em đứng trước sân, quay lại nhìn tôi rồi cười:
“Chị ở nhà nhớ chăm mẹ. Hết giặc em sẽ về.” Câu nói ấy, tôi đã tin suốt bao năm. Những lá thư em gửi về thường được viết vội. Có khi chỉ vài dòng, chữ nghiêng nghiêng:
“Ở trong này gian khổ nhưng vui chị ạ. Tụi em hành quân suốt, có hôm mưa rừng ướt hết, nhưng vẫn phải đi. Đồng đội thương nhau lắm.” Có lần em kể về một trận bom:
“Máy bay Mỹ ném bom dữ lắm, đất rung lên như sắp vỡ. Nhưng tụi em không ai bỏ vị trí. Có người bị thương vẫn cố bám trụ. Em nghĩ nếu mình lùi thì phía sau không còn gì nữa.” Đọc thư, tôi vừa tự hào vừa lo sợ. Tôi biết em đang ở nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Rồi một thời gian dài, không còn thư nữa. Tôi linh cảm điều chẳng lành, nhưng vẫn tự trấn an rằng chắc em bận hành quân. Cho đến một ngày, cán bộ xã đến nhà. Nhìn ánh mắt họ, tôi đã hiểu trước khi họ kịp nói. Em tôi đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Người ta kể lại rằng đơn vị em bị vây trong mưa bom, nhưng em và đồng đội vẫn kiên cường giữ trận địa. Em bị thương nặng, nhưng vẫn không rời vị trí cho đến phút cuối cùng. Mẹ tôi ngã quỵ khi nghe tin. Còn tôi thì đứng lặng, không khóc nổi. Trong đầu chỉ vang lên câu nói của em ngày đi:
“Rồi em sẽ về.” Em không về. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, chúng tôi mới tìm được nơi em nằm lại. Một ngôi mộ nhỏ giữa nghĩa trang liệt sĩ, chỉ có tên em khắc trên bia đá. Tôi đứng trước mộ, đặt tay lên tấm bia lạnh, mà tưởng như vẫn thấy hơi ấm của em đâu đây. Tôi nói khẽ:
“Chị đã chăm mẹ như em dặn. Quê mình giờ yên bình rồi.” Gió thổi qua hàng cây, xào xạc như một lời đáp lại. Em tôi đã nằm lại ở tuổi mười chín, tuổi đẹp nhất của một đời người. Nhưng em đã sống trọn vẹn – một cuộc đời không dài, nhưng đủ để trở thành niềm tự hào của gia đình, của quê hương. Và với tôi, em không chỉ là một liệt sĩ. Em vẫn là đứa em trai ngày nào, với nụ cười hiền và lời hứa chưa kịp thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn