Liệt sỹ Ngô Văn Tịnh (1954-1973)
Quê ngoại của em là xã Hồng Thái, huyện Kiến Xương – một vùng quê đồng bằng Bắc Bộ hiền hòa với những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những con đê uốn lượn ôm lấy xóm làng và những buổi chiều gió nồm thổi mát rượi. Nhìn bức tranh bình yên ấy, ít ai biết rằng nơi này từng in dấu chân của biết bao thế hệ trẻ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Trong số những người con anh hùng ấy, em luôn kính trọng và xúc động nhất khi nghe bà kể về anh Ngô Văn Tịnh, một thanh niên xung phong của chính quê hương em.
Anh Tịnh lớn lên trong một gia đình nghèo nhưng ấm áp tình thương. Tuổi thơ của anh gắn liền với tiếng gà gáy mỗi sớm, với những buổi chạy lon ton ra đồng theo bố mẹ, hít mùi rơm rạ thơm nồng sau vụ gặt. Bà em kể rằng anh là người hiền lành, chăm chỉ, luôn muốn làm việc gì đó có ích cho gia đình và quê hương. Vì thế khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – anh đã không ngần ngại ghi tên vào đội thanh niên xung phong để tham gia phục vụ tiền tuyến.
Buổi chiều hôm anh lên đường, cả thôn Nhân Xá như lặng đi trong niềm xúc động. Những cụ già chống gậy đứng bên cổng làng, những em nhỏ ngơ ngác nhìn theo đoàn quân đi xa dần. Riêng mẹ anh – người đã tần tảo nuôi anh khôn lớn – vừa khóc vừa dúi vào tay con trai mấy nắm cơm nắm còn ấm nóng, khẽ dặn: “Đi mạnh giỏi nhé con…”. Nghe bà kể lại, em tưởng như thấy trước mắt mình hình ảnh một chàng trai trẻ khoác ba lô, bước đi trong tiếng trống giục và tiếng hò reo tiễn biệt, lòng đầy quyết tâm mà cũng đầy lưu luyến.
Vào đội thanh niên xung phong, anh Tịnh được phân công làm nhiệm vụ mở đường Trường Sơn. Công việc ấy vô cùng gian khổ: ban ngày nắng cháy như đổ lửa xuống những dãy núi đá; ban đêm thì bom đạn địch thi nhau gầm rú, soi sáng cả một vùng trời như những vệt lửa quái ác. Nhưng trong hoàn cảnh hiểm nguy ấy, anh Tịnh lúc nào cũng lạc quan. Anh hay kể cho đồng đội nghe về quê Hồng Thái của mình – nơi có dòng sông nhỏ lặng lẽ trôi, có những mùa lúa vàng thơm mùi nắng và những đêm trăng sáng soi bóng lũy tre đầu làng. Những câu chuyện bình dị ấy như sưởi ấm trái tim mọi người, giúp họ có thêm niềm tin và nghị lực để tiếp tục chiến đấu.
Một lần, khi đang mở đường để xe chở thương binh đi qua, cả khu vực bất ngờ bị bom địch đánh trúng. Đất đá đổ xuống ngổn ngang, chắn kín con đường duy nhất. Không chờ ai hô hào, anh Tịnh lao vào dọn đất cùng đồng đội. Anh làm việc miệt mài, bàn tay rướm máu, mồ hôi hòa cùng bụi đất trên gương mặt trẻ trung. Khi đoạn đường vừa được thông để cứu thương binh, thì bất chợt một quả bom khác rơi xuống. Trong khoảnh khắc đó, anh đã ngã xuống, mãi mãi không trở về.
Ngày đưa anh về quê, trời Hồng Thái như trầm lặng đến lạ thường. Tiếng kèn truy điệu vang lên giữa không gian tĩnh mịch khiến ai nấy đều nghẹn ngào. Những lũy tre đầu làng đứng im phắc, như cũng cúi đầu tiếc thương người con trai dũng cảm của quê hương. Bà em nói rằng chưa bao giờ thôn Nhân Xá lại lặng đi đến thế – lặng vì đau, vì nhớ, và cũng vì tự hào.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng tên anh Ngô Văn Tịnh vẫn được khắc trang trọng trên bia tưởng niệm liệt sĩ ở đầu làng. Mỗi lần theo bà ra thắp hương, nhìn những dòng tên nằm lại trong đá lạnh, em lại thấy tim mình xao động. Em nghĩ về những người trẻ đã ngã xuống khi tuổi đời chỉ vừa mới bắt đầu, nghĩ về những ước mơ còn dang dở và cả những câu chuyện quê hương mà anh Tịnh chưa kịp kể tiếp cho đồng đội của mình.
Đứng trước tấm bia ấy, em hiểu sâu sắc rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng bao máu xương, bao hy sinh thầm lặng của những con người như anh. Câu chuyện về anh Tịnh không chỉ khiến em xúc động, mà còn nhắc nhở em phải sống tốt hơn, phải nỗ lực học tập để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh.
Em tự hào khi quê hương mình đã sinh ra một con người dũng cảm, sống đẹp như vậy. Và mỗi khi nhớ đến anh Ngô Văn Tịnh, em lại nhủ thầm: “Chúng con sẽ tiếp bước, sẽ sống sao cho xứng với những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.”



