Liệt sỹ Nguyễn Đình Chinh(1951-1976)
Lớn lên trong những ngày đất nước hòa bình, em luôn thấy mình thật may mắn. Những buổi sáng đến trường, tiếng trống vang lên giữa sân, hay những buổi chiều chạy nhảy bên lũ bạn – tất cả đều bình yên đến mức đôi khi em quên rằng để có được những điều giản dị ấy, đã có biết bao người phải nằm xuống. Một lần, trong buổi gặp gỡ các cựu chiến binh tại trường, câu chuyện bác Tư kể về liệt sĩ Nguyễn Đình Chinh đã khiến em hiểu sâu sắc hơn về giá trị của hòa bình.
Bác Tư – mái tóc bạc nhưng ánh mắt vẫn sắc và ấm – lặng đi một lúc rồi mới kể. Giọng bác trầm hẳn xuống, như mang theo cả một miền ký ức không thể nào quên:
“Ngày ấy gian khổ lắm cháu à… Biên giới Tây Nam lúc nào cũng căng như dây đàn. Chúng bác hành quân trong rừng sâu suốt nhiều ngày, gió rít qua từng tán cây, đất đỏ bám từ quần áo lên cả mặt mũi. Ấy vậy mà thằng Chinh – nhỏ nhất đơn vị – lúc nào cũng cười, bảo: ‘Mệt cũng phải ráng, để bảo vệ bà con mình chứ’. Nó hiền mà gan lì lắm.”
Bác kể rằng trong một trận chiến ác liệt, quân Pol Pot bất ngờ tràn xuống, nổ súng dữ dội. Đạn réo trên đầu, đất dưới chân rung lên từng hồi như muốn nứt ra. Khói súng mịt mù khiến ai cũng phải nín thở. Đơn vị bác bị chia cắt, bác và anh Chinh phải nằm trong một giao thông hào nông, đất bám đầy áo mà không ai dám cựa quậy.
“Lúc đó tình hình nguy cấp lắm,” bác Tư nói chậm rãi, “địch đang vòng ra phía sau. Nếu chúng đánh úp, đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.”
Chính lúc ấy, anh Chinh – người chiến sĩ trẻ tuổi nhất – đã phát hiện ra nguy hiểm. Không một giây do dự, anh bật dậy khỏi nơi ẩn nấp, vừa bắn vừa hô to:
“Anh em ơi, chuyển hướng! Theo tôi!”
Trong tiếng đạn vang lên từng chập, dáng anh nhỏ bé nhưng kiên cường, như một đốm sáng giữa màn khói xám. Nhờ sự dũng cảm ấy, cả đơn vị kịp rút về vị trí an toàn hơn. Nhưng rồi… một loạt đạn bất ngờ bắn tới.
Bác Tư khựng lại, khóe mắt đỏ hoe. Bác kể rằng lúc đỡ anh Chinh vào lòng, bàn tay anh vẫn nắm chặt khẩu súng – thứ anh đã coi là bạn thân suốt những năm chiến đấu. Anh chỉ kịp nói bằng giọng yếu nhưng dứt khoát:
“Anh Tư… cứu anh em mình…”
Rồi anh khép mắt lại, nhẹ như đang chìm vào một giấc ngủ.
Ngồi nghe, em thấy tim mình nghẹn lại. Em có thể tưởng tượng ra khu rừng biên giới gió rít, nơi một người lính trẻ đã gửi lại tuổi xuân của mình để bảo vệ đồng đội. Mỗi lời bác Tư nói như khắc sâu vào lòng em sự thật rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những trái tim dũng cảm như anh Chinh.
Bác Tư khép lại câu chuyện bằng một tiếng thở dài:
“Nếu không có nó, chắc nhiều người trong bọn bác đã không trở về. Bác mang ơn nó cả đời…”
Em lặng người. Người chiến sĩ ấy – liệt sĩ Nguyễn Đình Chinh – không chỉ là một cái tên trên bia đá. Anh là tuổi trẻ dũng cảm, là tinh thần hy sinh vì Tổ quốc, là biểu tượng của lòng can đảm mà thế hệ chúng em cần trân trọng và noi theo.
Từ câu chuyện ấy, em càng thêm biết ơn những người đã chiến đấu bảo vệ đất nước. Nhờ họ, em được đến trường mỗi ngày, được sống trong ánh sáng hòa bình, được nuôi dưỡng ước mơ của mình. Em tự hứa sẽ sống thật tốt, học thật chăm, và luôn nhớ rằng: mỗi ngày bình yên em đang có là món quà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của những người đi trước.


