Liệt sỹ Nguyễn Kỳ Sơn
Có những người đã nằm lại giữa mùa hè đỏ lửa, nhưng trong căn nhà nhỏ nơi hậu phương, họ vẫn luôn có một chỗ để trở về. Có những bữa cơm đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng trên mâm vẫn còn một chiếc bát được đặt chờ người con chưa một lần trở lại.

Năm 1972, từ giảng đường Trường Đại học Thủy lợi Hà Nội, Nguyễn Kỳ Sơn lên đường nhập ngũ và chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị. Giữa 81 ngày đêm khốc liệt, người lính trẻ vẫn mang theo cuốn nhật ký nhỏ, ghi lại những suy nghĩ về hòa bình, tuổi trẻ và tương lai. Chỉ sáu ngày trước khi hy sinh, anh viết: “Ta yêu hòa bình, yêu màu xanh. Cho ta sống mãi với các màu xanh này, màu xanh tương lai, màu xanh mà ta phải chiến đấu.”
Ngày 13/8/1972, Nguyễn Kỳ Sơn anh dũng hy sinh. Với cha mẹ anh, cuốn nhật ký không chỉ là một kỷ vật, mà như phần hơi ấm của người con vẫn còn ở lại. Suốt nhiều năm, trong mỗi bữa cơm gia đình, ông bà vẫn đặt thêm một chiếc bát trên mâm, vẫn cất tiếng gọi: “Sơn ơi, về ăn cơm với mẹ con!” Đó là nỗi nhớ không thể gọi thành tên, là sự chờ đợi âm thầm kéo dài qua gần trọn một đời người.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những trang nhật ký của liệt sĩ Nguyễn Kỳ Sơn vẫn nhắc nhớ về một thế hệ đã chiến đấu không phải vì yêu chiến tranh, mà vì khát vọng giữ lấy hòa bình, màu xanh và tương lai của đất nước. Chiếc bát cơm đặt chờ, cuốn nhật ký được gìn giữ và tiếng gọi của người mẹ hôm nay trở thành những chứng tích xúc động về sự hy sinh, tình mẫu tử và ký ức không bao giờ khép lại.



