Cựu Thanh niên xung phong

LIỆT SỸ NGUYỄN THỊ THU - 81 NGÀY ĐÊM VƯỢT DÒNG THẠCH HÃN

Quảng Trị16/08/2026phường Nam Triệu (phường Nam Triệu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • Họ và tên nhân vật: Nguyễn Thị Thu

  • Quê quán: Thị xã Quảng Trị, tỉnh Quảng Trị

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, khi chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô gái trẻ Nguyễn Thị Thu vừa tròn 17 tuổi. Ở cái tuổi trăng tròn phơi phới, bà Thu tham gia vào lực lượng du kích địa phương. Chưa kịp tổ chức đám cưới với người bạn đời cùng tuổi, người yêu vào Nam chiến đấu, bà ở lại quê nhà cùng bố chồng, dùng chiếc đò độc mộc của gia đình làm phương tiện đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn.

Dòng sông Thạch Hãn những ngày ấy bị bom đạn cày xới đến đục ngầu, đỏ quạch máu xương của biết bao chiến sĩ, được mệnh danh là "dòng sông máu". Bất kể ngày đêm, dưới những trận mưa bom bão đạn dội xuống từ máy bay Mỹ, bà Thu cùng bố chồng vẫn kiên cường bám sông, bám đò. Mỗi ngày, chiếc đò nhỏ chèo được khoảng 10 chuyến, mỗi chuyến chở không quá 10 chiến sĩ để tiếp cận Thành cổ. Những người lính ngồi trên đò đa phần còn rất trẻ, chỉ mười tám đôi mươi, vốn là sinh viên các trường đại học từ Hà Nội gác bút nghiên lên đường ra trận.

Ký ức kinh hoàng và xúc động nhất suốt 81 ngày đêm ấy là những âm thanh xé lòng. Nhiều chiến sĩ bị thương rất nặng, khi được bà dìu lên đò đưa vào bờ, chưa kịp chuyển đến trạm quân y thì đã trút hơi thở cuối cùng. Trong cơn đau đớn tột cùng trước khi hy sinh, họ chỉ kịp gào thét gọi “Mẹ ơi!”. Lời gọi mẹ của những người lính trẻ lay động khúc sông, trở thành nỗi day dứt theo bà Thu suốt cả cuộc đời.

Trong hàng vạn người con dũng cảm được bà chở qua sông năm ấy, số người trở về sau cuộc chiến chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chiến tranh khốc liệt đến mức bà không kịp nhớ mặt, biết tên họ. Mãi đến 46 năm sau ngày đất nước hòa bình, một cựu chiến binh Thành cổ tóc bạc phơ từ Thái Nguyên đã lặn lội vào Quảng Trị để tìm lại nữ du kích lái đò năm xưa. Gặp lại nhau bên dòng sông cũ, hai người lính già ôm nhau bật khóc, vừa vui mừng vừa nghẹn ngào vì số đồng đội còn sống sót như họ là quá ít ỏi.

Chiến tranh qua đi, bà Thu lập gia đình và tiếp tục sinh sống bên bến sông Thạch Hãn lịch sử. Dù mang trong mình những di chứng của bom đạn khiến lúc nhớ lúc quên, nhưng ký ức về thời hoa lửa bên chuyến đò đưa tiễn đồng đội năm 1972 vẫn vẹn nguyên như một vết son đỏ thắm trong tâm khảm của người nữ du kích Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn