Liệt sỹ Nguyễn Văn Nam (1957-1975)
Dù những vết thương trên da thịt năm xưa đã phai mờ theo thời gian, nhưng mỗi khi em nghe kể về chiến tranh, ký ức hào hùng của “thời hoa lửa” lại như ùa về trong tâm trí. Đó là những năm tháng mà biết bao anh hùng đã sẵn sàng hy sinh vì nhân dân, vì Tổ quốc, để đất nước có được nền hòa bình rạng rỡ như hôm nay.
Ông Nam là một trong những con người như thế. Ông không phải người thân trực tiếp của em, nhưng mỗi lần nghe kể về ông, em lại có cảm giác gần gũi vô cùng—như thể ông là một người ông hiền hậu trong xóm mà ai cũng kính trọng.
Ông Nam nhập ngũ khi mới 18 tuổi. Sau ba tháng đóng quân ở Hải Phòng, nghe tin cuộc chiến trở nên căng thẳng, ông xung phong vào Nam để tham gia chiến đấu. Đường hành quân ngày ấy vô cùng gian khổ: phải đi bộ nhiều giờ liền, đường mòn trơn trượt, mưa lạnh buốt, và tiếng bom đạn vọng lại từ xa cũng khiến ai nấy đều căng thẳng. Thế nhưng, giữa những khó khăn đó, ông Nam luôn là người giữ vững tinh thần cho cả đơn vị. Ông an ủi, động viên đồng đội, luôn nhận những nhiệm vụ khó nhất mà không một lời than vãn.
Bà em kể rằng ông là người rất dũng cảm. Trong một lần nguy hiểm, khi một đồng đội chẳng may gặp sự cố, thay vì chạy đi để giữ an toàn cho mình, ông Nam đã quay lại giúp đỡ bạn. Ông đặt mạng sống của mình sau người khác, chỉ mong đồng đội được an toàn. Hành động ấy thể hiện tình đồng chí thiêng liêng và lòng can đảm đáng khâm phục của một người lính trẻ.
Sau lần ấy, ông Nam đã không thể trở về nữa. Nhưng cái mất mát ấy không khiến tên ông chìm vào quên lãng. Dù năm tháng có trôi qua, dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng câu chuyện về ông vẫn sống mãi trong lòng người dân quê em. Ông đã gửi tuổi trẻ của mình vào màu cờ đỏ thắm, để thế hệ sau hôm nay được sống trong hòa bình, được đến trường và mơ ước.
Ông Nam tuy không còn, nhưng tinh thần của ông—sự dũng cảm, lòng yêu nước và tình đồng đội—vẫn luôn như ngọn lửa soi sáng cho thế hệ mai sau. Mỗi khi nhớ đến ông, em lại tự nhủ rằng mình phải cố gắng học tập thật tốt, phải sống xứng đáng với những gì cha ông đã hy sinh.
Ông chính là tấm gương sáng ngời của “thời hoa lửa”—một thời mà những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường để bảo vệ Tổ quốc thân yêu.


