LIỆT SỸ NGUYỄN VĂN NGUYÊN
NGƯỜI CON ẤP RẠCH SÂU – LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NGUYÊN

NGƯỜI CON ẤP RẠCH SÂU – LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NGUYÊN
Sinh ra và lớn lên ở ấp Rạch Sâu, vùng đất giàu truyền thống cách mạng của Trà Vinh, Nguyễn Văn Nguyên (sinh năm 1937) sớm thấm nỗi cơ cực của quê hương trong những năm tháng đất nước bị chia cắt. Tuổi thơ ông gắn liền với ruộng đồng, kênh rạch và những câu chuyện về người dân đứng lên giữ làng, giữ đất. Chính từ đó, trong ông hình thành một ý chí giản dị nhưng bền bỉ: phải góp phần bảo vệ quê hương.
Khi trưởng thành, Nguyễn Văn Nguyên tham gia lực lượng cách mạng tại địa phương, rồi được biên chế vào Tiểu đoàn 509 – lực lượng vũ trang của tỉnh Trà Vinh. Trong đơn vị, ông mang cấp bậc thượng sĩ, là người trực tiếp tham gia chiến đấu và huấn luyện chiến sĩ trẻ. Đồng đội nhớ về ông như một người ít nói, chắc chắn trong hành động, luôn đi đầu trong những nhiệm vụ gian khó.
Giai đoạn năm 1968, chiến trường Trà Vinh trở nên vô cùng ác liệt. Địch liên tục mở các cuộc càn quét, dùng pháo binh và trực thăng để đánh phá các vùng căn cứ. Tiểu đoàn 509 khi đó vừa chiến đấu, vừa cơ động bảo vệ địa bàn, giữ vững thế trận chiến tranh nhân dân của tỉnh. Trong những trận đánh đó, từng cán bộ, chiến sĩ đều phải đối mặt với hiểm nguy rình rập mỗi ngày.
Nguyễn Văn Nguyên cũng không nằm ngoài vòng xoáy khốc liệt ấy. Trong một trận chiến vào năm 1968, ông cùng đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ và bảo vệ địa bàn chiến lược. Giữa khói lửa bom đạn, ông vẫn kiên cường bám trận địa, chỉ huy và hỗ trợ đồng đội chiến đấu, giữ vững tinh thần của đơn vị trong những thời khắc căng thẳng nhất.
Và rồi, trong một trận càn ác liệt của đối phương năm 1968, thượng sĩ Nguyễn Văn Nguyên đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của ông là mất mát lớn đối với đồng đội Tiểu đoàn 509 và người dân quê nhà ấp Rạch Sâu.
Nhưng tên tuổi ông không mất đi. Nó được giữ lại trong ký ức của những người từng chiến đấu cùng, trong sự tri ân của quê hương Trà Vinh, nơi vẫn ngày ngày nhắc nhớ về những người con đã ngã xuống vì độc lập, tự do.
Nguyễn Văn Nguyên – người lính của Tiểu đoàn 509 – đã chọn cho mình con đường khó khăn nhất, nhưng cũng cao đẹp nhất: con đường của sự hy sinh vì Tổ quốc.


