Liệt sỹ Nguyễn Văn Thu(1950-1970)
Nguyễn Văn Thu – người con của xã An Thành, người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
THỜI HOA LỬA – LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THU (1950–1970)
Người con tuổi đôi mươi gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường
Nguyễn Văn Thu sinh năm 1950, quê tại xã An Thành.
Ông sinh ra vào một thời kỳ đất nước còn chìm trong chiến tranh. Tuổi thơ lớn lên giữa những năm tháng bom đạn, và khi bước vào tuổi thanh niên – độ tuổi đẹp nhất của một đời người – ông cũng như bao chàng trai cùng thế hệ đã lên đường làm nhiệm vụ với Tổ quốc.
Năm 1970, khi ấy Nguyễn Văn Thu mới khoảng 20 tuổi.
Hai mươi tuổi – cái tuổi mà một người trẻ có thể bắt đầu nghĩ về tương lai, về gia đình, về những ước mơ còn dang dở.
Nhưng với người thanh niên của thế hệ ấy, tuổi trẻ lại gắn với những cuộc hành quân và chiến trường.
Không ai biết trước ngày trở về.
Mỗi lần lên đường là một lần gửi lại quê nhà những lời chưa kịp nói.
Phía sau người lính là cha mẹ, là mái nhà, là những con đường làng thân thuộc. Phía trước là một cuộc chiến mà sự sống và cái chết có thể chỉ cách nhau trong khoảnh khắc.
Nguyễn Văn Thu đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Rồi năm 1970, ông hy sinh.
Một cuộc đời chỉ vừa bước qua tuổi đôi mươi đã dừng lại giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.
Có lẽ điều đau xót nhất của chiến tranh chính là ở đó.
Những người trẻ ra đi với cả một tương lai phía trước, nhưng không phải ai cũng có cơ hội trở về để sống tiếp cuộc đời bình thường của mình.
Một người lính hy sinh không chỉ để lại một khoảng trống trên chiến trường.
Anh để lại một khoảng trống trong gia đình.
Một chỗ trống bên mâm cơm.
Một người con mà cha mẹ không còn được gặp lại.
Một cái tên mà nhiều năm sau, mỗi lần nhắc đến, người thân vẫn không khỏi nghẹn lòng.
Nguyễn Văn Thu – 1950–1970.
Hai con số đứng cạnh nhau trên bia tưởng niệm tưởng như rất ngắn ngủi, nhưng phía sau đó là cả một tuổi trẻ.
Hai mươi năm được sống.
Hai mươi năm của một con người.
Và phần đời còn lại được gửi lại cho đất nước.
Ngày hôm nay, quê hương An Thành đã đổi thay. Những con đường đã rộng hơn, những mái nhà mới mọc lên, trẻ em được lớn lên trong một cuộc sống không còn tiếng bom đạn.
Nhưng hòa bình ấy được xây dựng từ sự hy sinh của những thế hệ đã đi trước.
Trong số đó có những người mà tên tuổi có thể không xuất hiện nhiều trên những trang sách lịch sử, nhưng vẫn được quê hương và gia đình gìn giữ trong ký ức.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thu là một người như thế.
Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại cho quê hương một câu chuyện không dài, nhưng đủ để nhắc chúng ta về cái giá của hòa bình.
Hôm nay, khi đứng trước những bia mộ liệt sĩ, hãy thử đọc chậm từng cái tên.
Bởi phía sau mỗi cái tên là một cuộc đời.
Có người từng là một người con.
Có người từng là một người anh.
Có người từng có những ước mơ rất giản dị.
Nhưng họ đã chọn lên đường.
Và nhiều người đã không trở lại.
Nguyễn Văn Thu – người con của xã An Thành, người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Hai mươi tuổi, ông đi vào lịch sử không bằng những lời lớn lao, mà bằng sự hy sinh của chính cuộc đời mình.
Để hôm nay, những người còn sống được bước đi trên những con đường quê trong bình yên.
Thời hoa lửa đã qua, nhưng tên tuổi của những người đã hy sinh thì không được phép lãng quên.


