Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Liệt sỹ Phạm Công Sáu

Hồ sơ số 6511 Phạm Công Sáu C 20014 BG/LS 06853 Nam X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang 1966 Thượng sỹ Thuộc P2 1/6/1971 Chống Mỹ Chiến đấu 4627p , 01-12-71 Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh Bắc Giang VY 20b Quân nhân 4-87 , 1-87 Sở Lao động Thương binh & xã hội tỉnh Bắc giang

08/03/2026đoàn phường Chũ (đoàn phường Chũ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên vùng đồi trung du của Thanh Hải, thuộc huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, những năm 1950–1960 cuộc sống của người dân vẫn còn nhiều khó khăn. Những con đường đất đỏ quanh co, những mái nhà tranh đơn sơ nép mình dưới tán cây, và những thửa ruộng nhỏ là nơi gắn bó với bao thế hệ người dân nơi đây.

Trong ngôi làng nhỏ ấy, cậu bé Phạm Công Sáu lớn lên như bao đứa trẻ khác của quê hương. Tuổi thơ của Sáu gắn liền với những buổi chăn trâu ngoài đồng, những lần theo cha mẹ lên nương làm rẫy và những buổi chiều chạy chân trần trên con đường làng đầy bụi đỏ.

Từ nhỏ, Sáu đã là một người hiền lành và chăm chỉ. Hàng xóm thường thấy cậu phụ giúp cha mẹ từ sáng sớm: khi thì gánh nước, khi thì phát cỏ, lúc lại ra đồng cấy lúa. Dáng người gầy nhưng nhanh nhẹn, Sáu luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người trong xóm. Vì thế, ai cũng quý mến cậu.

Những năm tháng ấy, đất nước đang chìm trong khói lửa của cuộc chiến tranh chống Mỹ. Tin tức từ chiến trường liên tục được truyền về làng. Những thanh niên trong xã lần lượt lên đường nhập ngũ. Mỗi lần có người khoác ba lô rời làng, cả xóm lại ra tiễn.

Sáu khi ấy đã là một chàng trai trưởng thành. Trong lòng anh luôn nung nấu một suy nghĩ: nếu quê hương cần, anh cũng phải góp sức mình.

Một buổi tối, sau bữa cơm giản dị, Sáu nói với cha mẹ:

“Con muốn xin đi bộ đội.”

Căn nhà nhỏ bỗng trở nên yên lặng. Mẹ anh nhìn con trai rất lâu. Bà hiểu rằng khi đất nước còn chiến tranh, nhiều người mẹ phải tiễn con ra trận. Nhưng khi đến lượt mình, trái tim người mẹ vẫn không khỏi thắt lại.

Cha anh trầm ngâm một lúc rồi nói chậm rãi:

“Đã là trai làng Thanh Hải thì phải biết bảo vệ Tổ quốc. Nếu con đã quyết tâm, cha mẹ ủng hộ.”

Ngày Sáu lên đường nhập ngũ vào năm 1966, cả làng Thanh Hải ra tiễn. Những chiếc khăn tay vẫy theo đoàn tân binh, những lời dặn dò vang lên trên con đường đất đỏ. Sáu khoác ba lô trên vai, quay lại nhìn mái nhà của mình lần cuối.

Mẹ anh đứng ở cổng, cố nở nụ cười dù đôi mắt đã đỏ hoe.

“Con đi mạnh giỏi nhé… nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Sáu gật đầu, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh:

“Con sẽ về, mẹ đừng lo.”

Từ giây phút ấy, cuộc đời của anh gắn liền với quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, Sáu nhanh chóng thích nghi với cuộc sống của người lính. Những buổi hành quân dài, những ngày huấn luyện vất vả dưới nắng gió không làm anh nản lòng. Trái lại, anh càng trở nên rắn rỏi và trưởng thành hơn.

Nhờ tinh thần kỷ luật và sự dũng cảm, Sáu dần được đồng đội tin tưởng. Anh được phong quân hàm Thượng sĩ, trở thành một người lính gương mẫu trong đơn vị.

Trong những lá thư gửi về quê, Sáu luôn viết rất giản dị. Anh ít khi kể về những khó khăn nơi chiến trường, chỉ hỏi thăm cha mẹ, hỏi về mùa lúa, mùa vải ở quê nhà.

Có lần anh viết:

“Ở đơn vị con vẫn khỏe. Mỗi khi nhớ nhà, con lại nghĩ đến con đường làng và đồi vải quê mình. Hòa bình rồi con sẽ về giúp bố mẹ làm ruộng.”

Những lá thư ấy được mẹ anh giữ gìn cẩn thận như báu vật. Mỗi lần đọc thư con, bà lại thấy lòng mình vừa tự hào vừa thương nhớ.

Thời gian trôi qua, chiến tranh ngày càng ác liệt. Những trận chiến khốc liệt diễn ra liên tiếp trên nhiều chiến trường. Người lính trẻ Phạm Công Sáu cùng đồng đội bước vào những trận đánh khó khăn hơn bao giờ hết.

Ngày 1 tháng 6 năm 1971, trong một trận chiến đấu ác liệt với quân địch, đơn vị của Sáu phải đối mặt với hỏa lực mạnh. Tiếng súng, tiếng pháo vang lên dồn dập. Trong hoàn cảnh nguy hiểm ấy, người Thượng sĩ trẻ vẫn kiên cường chiến đấu cùng đồng đội.

Anh đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Khi trận chiến kết thúc, người lính trẻ của quê hương Thanh Hải đã nằm lại nơi chiến trường, ở tuổi đời còn rất trẻ.

Tin báo tử về đến làng vào một ngày buồn lặng. Người cán bộ mang giấy báo đứng rất lâu trước cổng nhà Sáu, như không nỡ gõ cửa.

Khi nhận tờ giấy báo tử, mẹ anh lặng đi. Bà không khóc lớn, chỉ ngồi im thật lâu, đôi tay run run ôm chặt tờ giấy. Những người hàng xóm đến chia buồn, ai cũng nghẹn ngào.

Chàng trai hiền lành của làng ngày nào đã không còn trở về nữa.

Nhưng sự hy sinh của anh không hề vô nghĩa. Đất nước dần bước đến ngày hòa bình. Những con đường mới được mở, những ngôi nhà mới mọc lên trên mảnh đất quê hương.

Thanh Hải, mỗi khi nhắc đến những người con đã ngã xuống trong chiến tranh, người dân vẫn nhắc đến cái tên Phạm Công Sáu với niềm tự hào và sự kính trọng.

Anh đã rời xa quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần và sự hy sinh của anh vẫn sống mãi trong lòng người dân Lục Ngạn.

Bởi vì trên mảnh đất yên bình hôm nay, mọi người đều hiểu rằng:
đã có những người con của quê hương như anh ngã xuống để Tổ quốc được độc lập, để những mùa vải lại đỏ rực trên đồi, và để tiếng cười của thế hệ sau vang lên trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn