LIỆT SỸ PHẠM VĂN ĐÈO
KHÚC TRÁNG CA VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ GIAO LIÊN ẤP HAI THỦ

KHÚC TRÁNG CA VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ GIAO LIÊN ẤP HAI THỦ
Trong suốt chiều dài lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, mảnh đất Nam Bộ thành đồng đã sinh ra biết bao người con ưu tú, sẵn sàng quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Đi qua những năm tháng bom cày đạn xới của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lịch sử Đảng bộ và nhân dân huyện Châu Thành vẫn luôn trân trọng, khắc ghi một tấm gương sáng ngời về lòng trung thành và ý chí kiên cường: Liệt sĩ Phạm Văn Đèo. Sinh năm 1940 tại ấp Hai Thủ, một vùng quê giàu truyền thống yêu nước, cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của ông vào năm 1971 đã trở thành một khúc tráng ca bất tử, dệt nên trang sử vàng soi sáng cho các thế hệ mai sau.Tuổi thơ của cậu bé Phạm Văn Đèo gắn liền với những ngày tháng đen tối của quê hương chịu ách kìm kẹp của thực dân và đế quốc. Chứng kiến cảnh xóm làng bị tàn phá, người thân bị tù đày, dòng máu yêu nước và ngọn lửa căm thù giặc đã sớm nhen nhóm, bùng cháy trong lòng người thanh niên trẻ ấp Hai Thủ. Lớn lên giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt, ông hiểu rằng con đường duy nhất để giành lại độc lập, tự do cho quê hương là dấn thân vào con đường cách mạng. Với bản tính nhanh nhẹn, mưu trí và lòng dũng cảm thiên bẩm, ông được tin tưởng giao nhiệm vụ làm cán bộ giao liên thuộc lực lượng vũ trang huyện Châu Thành. Đối với một chiến trường đầy biến động như Châu Thành, công tác giao liên chính là "mạch máu" quyết định sự sống còn của toàn bộ hệ thống lãnh đạo và lực lượng du kích địa phương. Địch điên cuồng thiết lập mạng lưới đồn bốt dày đặc, cài cắm mật thám khắp nơi nhằm chặt đứt mọi con đường tiếp tế, liên lạc từ huyện xuống các xã, ấp. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, đồng chí Phạm Văn Đèo đã bất chấp hiểm nguy, ngày đêm băng rừng, lội suối, vượt qua những tuyến lộ giao thông bị phong tỏa nghiêm ngặt. Chiếc túi giao liên của ông chứa đựng những công văn hỏa tốc, tài liệu tối mật của Đảng và những chỉ thị xương máu chỉ đạo phong trào đấu tranh của quân và dân ta.Suốt nhiều năm ròng rã, dấu chân của người chiến sĩ giao liên Phạm Văn Đèo đã in đậm trên khắp các nẻo đường Châu Thành. Bằng phương châm "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng", ông cùng đồng đội tạo nên những tuyến đường dây liên lạc bí mật, vận hành nhịp nhàng ngay trong lòng địch. Không chỉ vận chuyển thư từ, ông còn là người dẫn đường đáng tin cậy, trực tiếp đưa đón hàng trăm lượt cán bộ, lãnh đạo chủ chốt của huyện vượt qua các cuộc càn quét, bao vây của quân thù để vào căn cứ an toàn. Sự chở che của nhân dân vùng kháng chiến ấp Hai Thủ và lòng kiên định của người chiến sĩ đã tạo nên một bức tường thành vững chãi mà không một vũ khí tân tiến nào của kẻ thù có thể đánh bại.Thế nhưng, cuộc chiến đấu nào cũng phải đánh đổi bằng xương máu và những mất mát đau thương. Năm 1971, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt, quân địch điên cuồng mở các chiến dịch "bình định" nhằm triệt hạ các cơ sở cách mạng vùng ven. Trong một chuyến làm nhiệm vụ vận chuyển tài liệu đặc biệt quan trọng vào năm 1971, đồng chí Phạm Văn Đèo không may lọt vào trận địa phục kích bất ngờ của một đại đội địch. Giữa vòng vây trùng trùng điệp điệp, tiếng súng nổ vang rền, kẻ thù kêu gọi đầu hàng hòng chiếm lấy tập tài liệu mật mà ông đang mang trên người.Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, người con của ấp Hai Thủ đã thể hiện bản lĩnh kiên cường của một người cộng sản chân chính. Ông quyết định không lùi bước. Nhận rõ tính chất tối mật của chuyến hàng có thể ảnh hưởng đến sự an nguy của toàn bộ căn cứ huyện Châu Thành, việc đầu tiên đồng chí thực hiện là khéo léo tìm cách tiêu hủy hoàn toàn các bức mật thư, không để một mảnh giấy nào rơi vào tay giặc. Ngay sau đó, để bảo vệ cho các đồng đội phía sau kịp thời rút lui và bảo toàn lực lượng, đồng chí Phạm Văn Đèo đã chủ động nổ súng đánh trả quyết liệt. Tiếng súng kiên cường của ông vang lên giữa vòng vây, thu hút toàn bộ hỏa lực và sự chú ý của quân thù về phía mình. Trận chiến diễn ra vô cùng chênh lệch giữa một bên là người chiến sĩ giao liên đơn độc với khẩu súng ngắn, và một bên là lực lượng địch trang bị vũ khí tận răng. Kẻ thù điên cuồng xả đạn, nhưng đồng chí Phạm Văn Đèo vẫn bình tĩnh lợi dụng từng gốc cây, bờ đất để chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Ông đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất quê hương khi tuổi đời mới vừa tròn 31 – cái tuổi đẹp nhất với bao hoài bão và khát vọng cống hiến cho ngày độc lập. Sự ngã xuống của ông là một tổn thất lớn cho lực lượng giao liên huyện Châu Thành, nhưng hành động dũng cảm ấy đã cứu sống đồng đội và giữ vững bí mật tuyệt đối của tổ chức.Sự hy sinh của liệt sĩ Phạm Văn Đèo vào năm 1971 đã hòa vào lòng đất mẹ, trở thành biểu tượng rực rỡ của tinh thần quyết tử vì Tổ quốc. Ông ngã xuống trước thềm ngày chiến thắng, nhưng "mạch máu" thông tin mà ông dày công bảo vệ chưa bao giờ ngừng chảy. Sự kiên trung của ông đã tiếp thêm ngọn lửa căm thù và sức mạnh chiến đấu cho quân và dân huyện Châu Thành, đẩy mạnh phong trào nổi dậy, góp phần xứng đáng vào đại thắng mùa Xuân năm 1975, rước tự hào về cho quê hương, đất nước.Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày đồng chí Phạm Văn Đèo anh dũng hy sinh, những vết thương chiến tranh trên mảnh đất ấp Hai Thủ ngày nào giờ đã được thay thế bằng những cánh đồng lúa xanh ngát, những con đường bê tông thẳng tắp và cuộc sống ấm no của người dân. Thế nhưng, thế hệ hôm nay và mai sau sẽ không bao giờ quên ơn những người anh hùng đã ngã xuống vì nền hòa bình độc lập của dân tộc. Tên tuổi của liệt sĩ Phạm Văn Đèo đã trang trọng khắc ghi vào trang sử vàng truyền thống của địa phương và bia đá nghĩa trang liệt sĩ. Câu chuyện về người chiến sĩ giao liên dũng cảm bảo vệ tài liệu mật đến hơi thở cuối cùng mãi mãi là tấm gương sáng ngời, là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí tự lực tự cường và tinh thần trách nhiệm để thế hệ trẻ ra sức học tập, rèn luyện, chung tay xây dựng quê hương Châu Thành ngày càng giàu đẹp, văn minh.



