Liệt sỹ Phạm Văn Thắng - Người công an xã năm ấy
Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những người nằm lại giữa những năm tháng chiến tranh mà tên tuổi, câu chuyện cuộc đời dần chìm xuống trong dòng chảy của thời gian. Nhưng quê hương thì không quên. Liệt sĩ Phạm Văn Thắng, sinh năm 1925, quê quán xã Kim Đính, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương, nay thuộc xã An Thành, thành phố Hải Phòng, là một trong những người con như thế.
Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những người nằm lại giữa những năm tháng chiến tranh mà tên tuổi, câu chuyện cuộc đời dần chìm xuống trong dòng chảy của thời gian.
Nhưng quê hương thì không quên.
Liệt sĩ Phạm Văn Thắng, sinh năm 1925, quê quán xã Kim Đính, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương, nay thuộc xã An Thành, thành phố Hải Phòng, là một trong những người con như thế.
Ông hy sinh năm 1953, khi đất nước đang ở vào những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Không phải là một người lính nơi chiến trường xa xôi, ông là một Công an xã – một người làm nhiệm vụ bảo vệ chính quyền cách mạng và giữ gìn cuộc sống bình yên của nhân dân ngay trên chính quê hương mình.
Những năm đầu của chính quyền cách mạng là những năm tháng vô cùng gian khó. Ở các làng quê đồng bằng Bắc Bộ, cuộc sống của người dân vẫn bị chiến tranh bao phủ. Chính quyền cách mạng còn non trẻ, lực lượng bảo vệ an ninh ở cơ sở còn mỏng, trong khi các hoạt động chống phá, bắt bớ, khủng bố của địch và những nguy hiểm luôn rình rập.
Trong hoàn cảnh ấy, những người Công an xã chính là những người gần dân nhất.
Họ có mặt trong những công việc tưởng như bình dị: giữ gìn an ninh thôn xóm, bảo vệ cán bộ, nắm tình hình, bảo vệ cơ sở cách mạng, vận động nhân dân, phát hiện những hoạt động phá hoại và góp phần giữ vững chính quyền cách mạng.
Với người dân Kim Đính năm ấy, người Công an xã Phạm Văn Thắng hẳn cũng đã từng đi qua những con đường làng, những bờ tre, mái đình, những xóm nhỏ thân thuộc bằng dáng người của một cán bộ cơ sở luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an nguy của bản thân.
Chúng ta hôm nay không còn biết được hết những ngày tháng ông đã trải qua.
Không biết ông đã bao nhiêu lần thức trắng để bảo vệ một cuộc họp.
Không biết ông đã bao lần đi trong đêm để truyền một mệnh lệnh, bảo vệ một cán bộ hay tìm hiểu một tin tức quan trọng.
Cũng không biết khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời ông diễn ra ở đâu, trong hoàn cảnh nào.
Những khoảng trống ấy của lịch sử đôi khi khiến câu chuyện về một người trở nên lặng lẽ hơn.
Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại làm cho sự hy sinh trở nên đáng trân trọng.
Năm 1953, Phạm Văn Thắng đã không trở về.
Ông nằm lại khi cuộc kháng chiến vẫn còn tiếp diễn, khi quê hương chưa có ngày hòa bình.
Hai mươi tám năm tuổi đời – một quãng đời không dài.
Nhưng sự hy sinh của ông đã vượt ra ngoài giới hạn của một đời người.
Bởi ông đã lựa chọn đứng về phía nhân dân trong một thời điểm mà giữ được chính quyền cách mạng, bảo vệ cơ sở, bảo vệ cán bộ và giữ bình yên cho làng quê cũng đồng nghĩa với việc phải đối diện với hiểm nguy.
Có thể ngày ông ra đi, quê hương Kim Đính vẫn còn đó những mái nhà tranh, những con đường đất, những hàng tre quen thuộc.
Có thể người thân vẫn ngóng chờ một bước chân trở về.
Có thể đã có những buổi chiều người mẹ, người vợ hay người thân đứng trước ngõ, lặng lẽ nhìn về phía con đường mà người cán bộ Công an xã từng đi qua.
Rồi tháng năm trôi.
Chiến tranh đi qua.
Những thế hệ mới lớn lên.
Kim Đính hôm nay đã cùng những vùng quê khác trở thành một phần của xã An Thành, thành phố Hải Phòng. Những con đường quê đã đổi thay, cuộc sống của người dân đã khác xưa rất nhiều.
Nhưng trong ký ức của quê hương, cái tên Phạm Văn Thắng vẫn còn đó.
Ông là một người con của quê hương đã hiến dâng tuổi trẻ cho những năm tháng đầu tiên của chính quyền cách mạng.
Ông cũng là một phần của lịch sử lực lượng Công an nhân dân ở cơ sở – nơi có biết bao con người bình dị đã âm thầm làm nhiệm vụ giữa những năm tháng gian lao mà không để lại cho mình những điều gì ngoài sự hy sinh.
Nhìn lại hôm nay, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.
Đằng sau những con đường bình yên, những mái trường, những ngôi nhà và cuộc sống thanh bình của quê hương là sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Có những người được lịch sử ghi tên bằng những chiến công lớn.
Cũng có những người chỉ còn lại một cái tên trong danh sách liệt sĩ.
Nhưng với quê hương, mỗi người đều là một phần không thể thiếu của lịch sử.
Phạm Văn Thắng – người Công an xã quê Kim Đính – đã ra đi cách đây hơn bảy thập kỷ.
Thời gian có thể làm phai màu những trang giấy cũ, có thể khiến nhiều ký ức không còn nguyên vẹn.
Nhưng thời gian không thể xóa đi ý nghĩa của sự hy sinh.
Hôm nay, trên quê hương An Thành đang từng ngày đổi mới, mỗi khi nhắc đến những người đã nằm xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc, chúng ta lại có thêm một lý do để trân trọng cuộc sống hiện tại.
Và câu chuyện về người Công an xã Phạm Văn Thắng cũng nhắc chúng ta một điều giản dị:
Có những người đã sống một cuộc đời rất bình thường, nhưng sự hy sinh của họ lại làm nên những điều không bao giờ bình thường.
Ông đã nằm lại trong năm 1953.
Nhưng tên ông vẫn ở lại với quê hương.
Ở lại trong ký ức của những người đi sau.
Ở lại trong lịch sử.
Và ở lại như một nén tâm nhang mà các thế hệ hôm nay thành kính dâng lên những người đã hy sinh cho quê hương, đất nước.
Xin được gọi tên ông – Phạm Văn Thắng.
Người con của Kim Đính.
Người Công an xã của những năm tháng kháng chiến.
Người đã đi qua thời hoa lửa và mãi mãi ở lại trong lòng quê hương.



